ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 413.1: Hiểu lầm

Đây là một gia đình ba người rất bình thường, chẳng có điểm gì kỳ lạ. Vân Quán Nguyệt đi một vòng quanh căn hộ, lắc đầu. Nếu chỉ có mỗi gia đình này chết thì còn có thể nghi ngờ là do trúng thuốc mê. Nhưng giờ đây cả một thành phố đều thiệt mạng, dù dân số Vũ Thành không quá lớn, nhưng nói gì thì cũng là một thành phố. Muốn khiến cả thành phố mê man, sau đó lần lượt ra tay giết chết từng người, thì phải hao tổn bao nhiêu nhân lực và vật lực? Điều đó rõ ràng là không thể.

Rời khỏi căn hộ này, họ tiếp tục sang căn kế bên. Chủ nhà là một cặp vợ chồng già, cũng đang yên lặng nằm trên giường, không có gì bất thường. Đi được một nửa tòa nhà, Vân Quán Nguyệt dừng lại, không muốn đi tiếp. Thấy vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt cô, Thương Nghiên Lễ bước tới cạnh, nhẹ giọng nói:

"Đúng như chúng ta đã đoán."

Biết bao nhiêu người chết oan, vậy mà họ lại chẳng thể làm gì, cảm giác bất lực khiến cô nghẹn lòng. Thấy vậy, A Phi lo lắng nói:

"Chị đẹp đừng buồn, chị còn muốn xem chỗ nào nữa không? Em đi cùng."

Vân Quán Nguyệt lắc đầu. Không cần xem thêm, tình hình cũng chẳng khác nhau là mấy.

Ra khỏi chung cư, ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên người. Vân Quán Nguyệt ngẩng đầu nhìn Thương Nghiên Lễ, khoanh tay trước ngực, nói đầy bất lực:

"Mọi thứ ở đây không giống như em dự đoán."

Cô nhíu mày, giọng trầm hẳn xuống:

"Ban đầu em nghĩ chỉ cần gọi được một hai linh hồn, là có thể biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng nguyên cả tòa nhà này, không có lấy một hồn phách..."

Nghe vậy, Tào Thiên Lộc bước lên nói:

"Cô Vân nói đúng. Chúng tôi cũng phát hiện ra điều này, thực sự quá kỳ lạ. Không chỉ tòa nhà này, mà toàn bộ Vũ Thành, chúng tôi không tìm thấy lấy một linh hồn. Chính vì thế mới bị động như bây giờ..."

Hắn ta ngẩng đầu nhìn Vân Quán Nguyệt, ánh mắt tràn ngập sự thán phục. Kết luận mà giới huyền học mất hàng giờ mới tìm ra, vậy mà Vân Quán Nguyệt chỉ cần đi một vòng đã đoán được rồi. Quả nhiên là cao thủ! Tào Thiên Lộc bỗng thấy có chút hy vọng. Có Vân Quán Nguyệt ở đây, chuyện Vũ Thành chắc chắn có thể làm sáng tỏ.

Thương Nghiên Lễ suy nghĩ một lúc rồi mở lời:

"Có khả năng là trận pháp hút hồn?"

Vân Quán Nguyệt cũng cảm thấy phân tích này rất hợp lý. Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt dần lạnh đi, thoáng lộ vẻ giận dữ. Nữ hoàng Bích Lạc đúng là ngày càng độc ác, đến cả chiêu này cũng nghĩ ra được, thật không còn tính người.

A Phi đứng giữa hai người, hết quay sang nghe cô nói, lại quay lại nghe anh nói, đầu óc bắt đầu rối rắm. [Hai người này trò chuyện sao mà ăn ý quá vậy, cứ như mình là người thừa.] Cảm giác này khiến cậu ta thấy vô cùng bất an. Đang nghĩ vẩn vơ thì thấy hai người đã đi về phía trước. A Phi vội đuổi theo, cẩn thận hỏi:

"Chị đẹp, vậy giờ tụi mình phải làm gì?"

Vân Quán Nguyệt lắc đầu:

"Chẳng làm được gì cả."

Cô đang đứng giữa Vũ Thành, nhìn vô số xác người mà chẳng tìm nổi một linh hồn, cũng chẳng cảm nhận được chút dao động nào của trận pháp. Cô còn có thể làm gì? Không làm được gì hết. Cảm giác bất lực ấy khiến cô bực bội vô cùng.

Đi thêm vài bước, bỗng cô sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía Thương Nghiên Lễ. Cũng đúng lúc anh đang nhìn cô, trong mắt lóe lên một tia sáng. Cả hai đồng thanh thốt lên: "Địa phủ."

Đúng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip