ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 415. .1: Chuyện âm phủ cũng nắm rõ vậy sao?

Chương 415.1: Chuyện âm phủ cũng nắm rõ vậy sao?

Ban ngày họ đã bàn bạc, tối nay sẽ quay lại tòa nhà chung cư từng đến để kiểm tra tình hình. Nói là làm, cả nhóm lập tức lên đường.

Vũ Thành về đêm tĩnh mịch, không có lấy một âm thanh. Ánh trăng mờ ảo, lạnh lẽo như dòng nước.

A Phi ôm chặt lấy người, khẽ rùng mình:

"Nơi này yên ắng đến đáng sợ luôn đó."

Tào Thiên Lộc đứng cạnh cậu ta, thở dài:

"Cả thành phố chết sạch người rồi, chẳng lẽ không yên tĩnh được sao?"

Dù nói ra nghe có vẻ bình thản, nhưng khi ngẩng đầu nhìn trời, hắn ta cũng không kìm được mà thấy căng thẳng.

Bữa lẩu của họ ăn mất khá nhiều thời gian, chẳng mấy chốc trời đã tối hẳn.

Vân Quán Nguyệt có cảm giác mình mới chợp mắt một chút, thế mà trời bên ngoài đã tối đen.

Cô ngáp một cái, lười biếng ngồi dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy Thương Nghiên Lễ đã mở mắt, đang ngồi yên bên cạnh đợi mình.

Tào Thiên Lộc làm theo lời dặn của Vân Quán Nguyệt, chuẩn bị xong mọi thứ rồi cũng kiếm được một chiếc ghế sofa êm ái trong quán lẩu để nằm nghỉ. Trong lòng hắn ta mơ hồ có chút mong chờ, tối nay sẽ xảy ra chuyện gì?

Cô đứng dậy, khẽ vận động tay chân rồi kiểm tra lại mấy món đồ Tào Thiên Lộc chuẩn bị.

Cũng được, tên này không ngốc, làm đúng theo yêu cầu, không thiếu món nào.

Cô khẽ gật đầu, ngẩng lên nhìn Thương Nghiên Lễ:

"Xong rồi, giờ chúng ta đi thôi."

Vân Quán Nguyệt thản nhiên bước vào tòa nhà cũ từng đến ban ngày.

Không khí nơi này vẫn chẳng khác gì lúc trước, không có chút âm khí nào, nhìn cứ như một khu nhà bình thường. Đã khuya nên tất cả chìm trong giấc ngủ.

Trước khi cô bước vào trong, Thương Nghiên Lễ đưa tay kéo nhẹ cô lại, giọng trầm thấp:

"Chỉ còn chút nữa là đến thời điểm cả nhà họ chết vào tối qua."

Vân Quán Nguyệt hiểu ý anh là đang nhắc mình cẩn thận hơn, cô gật đầu, đi thẳng về căn hộ từng vào ban ngày.

Gia đình đó nhìn có vẻ rất hạnh phúc, nếu đã hóa thành linh hồn thì có lẽ oán khí cũng không quá nặng, nói chuyện chắc sẽ dễ dàng.

Cửa được đẩy ra, vẫn giống hệt như lúc họ rời đi ban trưa.

Không gian trong phòng yên tĩnh, ba người trong nhà vẫn nằm đó, bất động như đang ngủ.

A Phi theo sau Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt bước vào, Tào Thiên Lộc đi sau cùng. Lúc này hắn ta căng thẳng đến mức không nói nên lời.

Vân Quán Nguyệt bước vào, sắc mặt bình tĩnh, từ ba-lô lấy ra dụng cụ gọi hồn đã chuẩn bị sẵn, đang định bày ra thì trong phòng bỗng vang lên những tiếng động khe khẽ.

Nghe thấy âm thanh đó, dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của Tào Thiên Lộc suýt nữa đứt phựt:

"Tiếng gì vậy? Có chuyện gì thế?"

Thấy hắn ta hoảng loạn như vậy, A Phi cau mày nhìn hắn ta một cái, nhỏ giọng nhắc:

"Anh nhỏ tiếng thôi, đừng làm phiền chị đẹp của tôi!"

Tào Thiên Lộc vội đưa tay bịt chặt miệng mình. Hắn ta cũng chẳng muốn kêu to, nhưng tiếng động vừa rồi đúng là quá bất thường.

Người chết rồi, sao lại còn có âm thanh? Không lẽ sống lại thật rồi?

Nhìn hắn ta căng thẳng tới mức muốn ngất, A Phi chau mày, trong lòng càng bực: [Thật đấy, người trong giới huyền học gì mà yếu bóng vía thế này? Như vậy mà cũng sợ được, đúng là hết nói nổi. ]

Tào Thiên Lộc cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của cậu ta, nhưng hắn ta chẳng buồn giải thích. Dù cậu ta nghĩ gì cũng được, hắn ta thực sự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip