Chương 417.1: Dịu dàng
Không biết Thương Nghiên Lễ là không ngủ hay đã dậy từ sớm, lúc này đang ngồi cạnh xe, hỏi han chú Kim Răng Vàng về tình hình Vũ Thành.
Chiếc xe của chú Kim Răng Vàng rất thoải mái, nhưng dù sao ngủ trên xe cũng không thể so với nằm trên giường. Trời vừa hửng sáng, Vân Quán Nguyệt đã tỉnh dậy.
Cô quay đầu nhìn A Phi đang nằm ở hàng ghế sau ngủ ngon lành, bất giác bật cười. Trẻ con đúng là vô tư, ở đâu cũng có thể ngủ ngon đến vậy.
Vân Quán Nguyệt chỉnh lại quần áo, bước ra hỏi:
"Chú Kim Răng Vàng, chú có bộ đồ nào của người thường không? Cho tụi cháu mượn hai bộ."
Cô đã sơ suất. Chỉ phong ấn khí tức thần thú trên người Thương Nghiên Lễ là chưa đủ, cái khí chất công tử nhà giàu của anh cũng phải che đi mới được.
Chú Kim Răng Vàng cười gật đầu.
Ông ta theo Thương Nghiên Lễ nhiều năm đâu phải vô lý. Trong cốp xe lúc nào cũng đầy đủ mọi thứ.
Vân Quán Nguyệt nhìn ông ta lục ra được hai bộ quần áo vải bình thường nhưng chất lượng ổn từ một chiếc vali, ông ta cười nói:
"Đây là đồ của tôi với vợ tôi, cô đừng chê nhé."
Vân Quán Nguyệt mỉm cười nhận lấy:
"Chê gì được ạ, trông còn rất mới đấy chứ."
Điều quan trọng nhất là trông rất bình thường.
Hôm nay cô cố tình không trang điểm, thay bộ đồ đơn giản này vào rồi dùng một ít bụi bẩn bôi lên mặt, che đi làn da trắng mịn.
Sau khi hóa trang xong, cô quay lại thì thấy Thương Nghiên Lễ cũng đã thay đồ. Nhưng dù có mặc đồ thường, anh vẫn chẳng giống người bình thường chút nào.
Vân Quán Nguyệt hơi cau mày, khoanh tay bước một vòng quanh anh, như vậy vẫn chưa ổn.
Cô bèn làm y như với mình, vốc ít bụi bẩn bôi lên mặt Thương Nghiên Lễ. Giờ thì cả hai trông đều lấm lem, không còn vẻ sang chảnh ban đầu nữa.
Thương Nghiên Lễ thấy không quen, theo phản xạ định giơ tay lên lau.
Vân Quán Nguyệt nhướng mày, giữ lấy tay anh:
"Đừng lau, như thế mới không bị người huyền môn nhận ra."
Dù có khó chịu, nhưng vì là yêu cầu của Vân Quán Nguyệt nên anh cũng đành gật đầu cam chịu: "Được rồi."
Không ai ngờ được Thương Nghiên Lễ lại chịu để mặt mũi lấm lem thế này.
A Phi ngái ngủ mở mắt ra, thấy cảnh tượng trước mắt thì ngơ ngác:
"Chị đẹp, chị đang làm gì vậy?"
Vân Quán Nguyệt liếc cậu, khẽ nhíu mày:
"Không được, dáng vẻ em còn to quá, không giống con chị lắm. Mau biến nhỏ lại đi."
A Phi ngoan ngoãn gật đầu, hóa thành một bé trai chừng bốn, năm tuổi. Cậu ta vốn đã dễ thương, giờ nhìn còn đáng yêu hơn, mặt mũm mĩm, mắt tròn xoe, đúng chuẩn bé ngoan.
Vân Quán Nguyệt tiến tới xoa đầu cậu:
"Tốt lắm, thế là được rồi."
Thương Nghiên Lễ đứng bên cạnh thấy khó hiểu:
"Nó không cần hóa trang à?"
Tại sao chứ? Anh cau mày, biến thành cái gì anh cũng chịu được, nhưng mặt mũi bẩn thỉu thì đúng là khó chịu.
Vân Quán Nguyệt nhẹ nhàng giải thích:
"Họ chưa từng gặp A Phi nên không sao. Còn hai tụi mình thì khác, phải cẩn thận một chút."
Nói rất có lý, dù Thương Nghiên Lễ vẫn cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Thấy Vân Quán Nguyệt thân thiết với A Phi bé con như vậy, Thương Nghiên Lễ bất giác cau mày. Cảm giác hơi ghen. Hình như cô rất thích trẻ con?
Vân Quán Nguyệt vuốt tóc A Phi, thật ra cô không thích trẻ con lắm. So ra, cô vẫn thích cậu ra trở lại nguyên hình hơn, như một chú mèo to đùng, ôm vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền