Chương 419.1: Có chuyện gì vậy?
Khi còn đứng ngoài khu chung cư, ba người vẫn cảm nhận rõ ràng sự âm u đè nén của khu giáp ranh. Ai bước vào cũng thấy ngột ngạt và nặng nề.
Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ lập tức giảm tốc, để mắt quen dần với bóng tối đặc quánh không chút ánh sáng ấy. Bởi lẽ, không ngờ chỉ cần đặt chân vào bên trong tòa nhà, ngay cả chút ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài cũng biến mất hoàn toàn. Bên trong tối đen như mực, giơ tay ra cũng chẳng thấy gì. Rõ ràng đang giữa ban ngày, nhưng ngẩng đầu lên lại không hề thấy ánh sáng.
Khả năng thích nghi của họ rất tốt, chỉ một lúc sau đã lờ mờ thấy được vài tia sáng yếu ớt.
Cùng lúc đó, từ trong bóng tối vang lên những âm thanh nhỏ xíu. Tiếng động vô cùng khẽ. Nhưng trong không gian yên tĩnh đến nghẹt thở, khi thần kinh ai nấy đều căng thẳng cực độ, âm thanh ấy lại cực kỳ rõ ràng, như thể có gì đó đang rón rén bò đến gần.
Tiếng động càng lúc càng sát, A Phi bỗng hét toáng lên: "Là chuột!"
Vô số chuột! Trước mắt là một biển đen đặc quánh, chen chúc không đếm xuể, như một làn sóng đen cuộn trào. Đến cả Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt vốn đã quá quen với những tình huống nguy hiểm, cũng không khỏi rùng mình.
A Phi vừa bước vào trong đã hóa lại thành người, nhưng giây tiếp theo đã nhào lên vai Thương Nghiên Lễ. Cậu ta sợ quá rồi! Không phải lo đánh lại hay không, mà chỉ cảm thấy kinh tởm, ghê sợ loài sinh vật này đến tận xương tủy.
Vân Quán Nguyệt vẫn bình tĩnh như thường. Cô rút kiếm gỗ sét đánh, chém thẳng vào lũ yêu chuột đang lao tới. Động tác của cô cực nhanh, ánh kiếm lóe lên sắc lạnh, rọi sáng cả tòa nhà mù mịt. Một chiêu của cô có thể giết chết một con.
Thương Nghiên Lễ cũng rút kiếm đứng đối diện, phối hợp với cô nhịp nhàng, cùng nhau tấn công. Nhưng chỉ sau vài chiêu, anh nhíu mày, chậm lại:
"Khoan đã, em có thấy gì không? Bọn này giết không chết."
Vân Quán Nguyệt cũng đang cau mày. Cô phát hiện điều đó từ trước rồi. Lũ chuột trong tòa nhà này có thể hồi sinh.
Kiếm trong tay cô bắt đầu chậm dần, từng đòn tốn sức nhưng vô ích. Nếu không thể giết chúng, càng chém chỉ càng hao tổn thể lực, chẳng có chút tác dụng.
Những người chuột ngoài kia tìm mọi cách để ngăn không cho họ bước vào tòa nhà. Còn những con chuột bên trong thì như phát điên, chen chúc dưới chân họ, không phải để đuổi ra ngoài, mà là dồn họ đi lên lầu.
Ánh mắt Thương Nghiên Lễ tối sầm lại:
"Em nghĩ sao?"
Vân Quán Nguyệt không đáp, nhìn lên cầu thang. Đã vậy thì cứ đi thôi. Cô vung kiếm, dẫn đầu bước lên lầu. Thương Nghiên Lễ và A Phi nhanh chóng theo sau.
Lũ chuột yêu không hề đi theo, chỉ đứng dưới chân cầu thang. Chúng chỉ muốn ép họ lên trên, một khi họ đã bước lên, chúng liền dừng lại.
A Phi vẫn còn sợ hãi, vừa lên đến nơi đã biến lại thành người, nắm chặt tay Vân Quán Nguyệt:
"Chị đẹp ơi! Mấy con chuột đó rốt cuộc muốn làm gì? Ép tụi mình lên đây? Hay là chính chúng không dám lên?"
Trong đầu cậu ta rối tung, toàn là hình ảnh chuột, mùi chuột, tiếng kêu rít của chúng. Kinh tởm đến mức chẳng thể nghĩ thêm được gì.
Vân Quán Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu. Cô cũng không chắc.
A Phi hiểu được ẩn ý, lập tức gật đầu, siết chặt lá bùa được Vân Quán Nguyệt đưa từ trước:
"Chị yên tâm, em..."
Cậu ta vốn định nói sẽ bảo vệ cô, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền