ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 48: Cái quái gì vậy?

Nhà họ Lục.

Biệt thự sáng đèn rực rỡ. Lục Tư Dữ tan ca muộn trở về, giữa hàng lông mày và khóe mắt hắn ta lộ rõ vẻ mỏi mệt. Hắn ta từ chối lời mời ăn khuya của quản gia, vừa kéo lỏng cà vạt, vừa đi lên lầu. Hắn ta day huyệt thái dương đang nhức nhối, bước vào phòng ngủ, vứt áo vest xuống ghế rồi đi vào phòng tắm.

Tiếng nước xối xả vang lên.

Hơi nước trắng mờ bao trùm khắp phòng, trên mặt gương lờ mờ phản chiếu bóng dáng của Lục Tư Dữ.

Lục Tư Dữ gội một lúc, càng lúc càng cảm thấy là lạ.

[Sao lại nhớp nhớp dính dính? Còn mỗi lúc một lạnh hơn?]

[Chẳng lẽ đường ống gặp sự cố?]

Hắn ta nhấc tay lau mặt, một màu đỏ chói đập thẳng vào mắt!

"..."

Dù từng trải biết bao tình huống, Lục Tư Dữ cũng không khỏi sững người trước cảnh tượng này.

Đầu óc hắn ta trống rỗng, tâm trí hoàn toàn tê liệt.

Cái gì đây?

Máu? Máu từ đâu ra?

Sống hơn hai mươi năm, bao năm qua luôn là con cưng của trời, Lục Tư Dữ chưa từng biết đến cảm giác sợ hãi. Thế nhưng lúc này, adrenaline trong hắn ta dâng vọt.

Còn chưa kịp phản ứng, nhiệt độ quanh người hắn ta đột ngột hạ xuống, bộ não đông cứng dần khởi động trở lại.

Có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào hắn ta. Bản năng khiến Lục Tư Dữ quay phắt đầu lại, lờ mờ thấy một bóng đen, và thấp thoáng một gương mặt trắng bệch, chảy máu thất khiếu.

"Ai đó?"

Tim Lục Tư Dữ chấn động, quát hỏi.

Nhưng bóng đen không trả lời, chỉ vươn ra một cánh tay khô quắt. Những ngón tay dài xanh xám bẩn thỉu, móng tay đen nhánh toả ra mùi hôi thối lờ lợ.

Lục Tư Dữ muốn tránh né nhưng phát hiện bản thân không thể cử động, trơ mắt nhìn bàn tay đó tiếp cận mình, rồi bóp chặt lấy vai hắn ta. Cơn đau nhói truyền đến, sau đó vai hắn ta mất cảm giác hoàn toàn.

Bóng đen từng bước, từng bước áp sát, gương mặt méo mó đáng sợ dần dần hiện rõ.

Lục Tư Dữ trợn to mắt, ra sức vùng vẫy nhưng hoàn toàn bất lực.

Ngay khi nỗi tuyệt vọng nhấn chìm tâm trí hắn ta thì tiếng chuông chói tai vang lên bên tai.

Lục Tư Dữ bật dậy khỏi giường, trước mặt là căn phòng tối om. Rèm cửa chưa kéo, qua khung kính có thể thấy ánh đèn đường ngoài xa le lói.

[Là mơ?]

Hắn ta mất hai giây để phản ứng, rồi thở hắt ra một hơi dài, nhấc tay bật đèn.

Đèn trần tỏa ánh sáng lạnh, khiến cả căn phòng phủ một màu tái nhợt, âm u lạ thường.

Tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên không dứt. Hắn ta cầm điện thoại lên xem, hóa ra là chuông báo thức mà hắn ta đã cài từ hôm qua.

Hắn ta tắt chuông đi, thở dài một hơi, day day huyệt thái dương đang nhức nhối, sau đó vén chăn xuống giường đi vệ sinh. Vừa bước vào, hắn ta liếc nhìn về phía vòi sen theo phản xạ. Cảnh tượng trong giấc mơ khiến hắn ta vẫn còn run rẩy.

Giải quyết xong, hắn ta mở vòi rửa tay.

Khi lau khô tay và định quay về ngủ tiếp, ánh mắt hắn ta vô tình lướt qua gương. Hắn ta mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, hai chiếc cúc trên cùng đã bung ra, để lộ xương quai xanh và một phần vai bên cạnh.

Trên vai hắn ta, có một dấu tay đen sì!

Lục Tư Dữ khựng người, lập tức kéo mạnh áo ngủ ra, chăm chú nhìn vào dấu tay kia. Vị trí vết hằn đó, chính là nơi bóng đen trong mơ đã bóp chặt lấy hắn ta!

[Sao có thể như vậy?]

Đồng tử Lục Tư Dữ co rút dữ dội.

Là người theo chủ nghĩa duy vật, hắn ta nghiêm tức phủ nhận chuyện mình thực sự gặp ma. Hắn ta cố giữ bình tĩnh, mặc lại áo ngủ, quay về phòng.

Ngồi xuống mép giường, hắn ta cúi đầu trầm tư. Chẳng mấy chốc, trong đầu hắn ta hiện lên những gì Vân Quán Nguyệt từng nói với mình, cùng cả lời cô nhắn nhờ trợ lý chuyển đến.

[Là cô ta?]

[Chẳng lẽ là cô ta đã làm gì đó với mình?]

[Cô ta là nhà tâm lý học, nếu trong lúc điều trị đã dùng thủ thuật gì như ám thị tâm lý thì có khi mình cũng chẳng phát hiện ra?]

Lục Tư Dữ cau mày.

Hắn ta cầm điện thoại trên tủ đầu giường, tìm đến khung trò chuyện với Vân Quán Nguyệt rồi gửi tin nhắn cho cô.

Tin nhắn được gửi đi đã lâu mà vẫn chưa thấy hồi âm, lông mày Lục Tư Dữ càng lúc càng nhíu chặt. Tay hắn ta siết chặt điện thoại đến mức các đốt ngón tay dần trắng bệch.

Ánh mắt hắn ta trở nên lạnh lẽo.

[Nếu thật sự là do cô ta... ]

Lục Tư Dữ chỉ cần cô hứa sẽ không dùng mấy chiêu trò này nữa, hắn ta vẫn có thể xem như không có chuyện gì, coi cô là bạn.

Nhưng nếu cô không chịu dừng lại.

Vậy thì đừng trách hắn ta tuyệt tình!...

Sáng hôm sau, Vân Quán Nguyệt thức dậy trong tâm trạng khoan khoái, không vội rời giường mà nằm lười thêm một lát, cầm điện thoại lên xem. Cô vừa mở máy đã thấy tin nhắn Lục Tư Dữ gửi tới từ đêm qua.

Cô khẽ nhướn mày, nhắn lại một câu hỏi thăm.

Vân Quán Nguyệt: [Sao thế? Gặp ma à?]

Vân Quán Nguyệt: [Giờ tin lời tôi nói rồi chứ?]

Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương đã trả lời ngay lập tức.

Lục Tư Dữ: [Nể tình quen biết bao năm, chỉ cần em hứa không dùng mấy thủ đoạn đó nữa, anh vẫn có thể coi em là bạn. Còn nếu không thì đừng trách anh không khách sáo. ]

Vân Quán Nguyệt: "?"

Cái quái gì vậy?