ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 51: Không đời nào!**

Suốt thời gian tìm con, cô ta đã tiêu gần sạch tiền tiết kiệm, ngay cả tiền thuê đội bảo vệ cũng phải mượn bạn thân mới xoay xở được. Ngoài lời cảm ơn, cô ta không biết làm cách nào khác để diễn tả hết lòng biết ơn lẫn xúc động của mình. Cô ta từng nghĩ đến việc tặng quà, nhưng khổ nỗi trong túi cô ta cũng chẳng còn bao nhiêu.

"Đại sư, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn cô rất nhiều."

Cô ta ngẩng lên nhìn vào ống kính livestream, liên tục cúi đầu cảm tạ.

"Đừng khách sáo, tất cả là do duyên phận giữa cô và tôi thôi."

Vân Quán Nguyệt phẩy tay nhẹ như không, vừa dọn rác trên bàn vừa hỏi:

"Cô còn nhớ gã tài xế lái chiếc xe tải màu xanh lúc nãy không?"

Cô Lý gật đầu, hơi nghi hoặc:

"Đại sư, anh ta thì sao ạ?"

Vân Quán Nguyệt đặt rác đã gom sang một bên, rút khăn giấy lau mặt bàn trà:

"Nếu hôm nay cô không dẫn theo người, mà tự mình đến đó, thì khi tìm được con gái và bỏ trốn khỏi ngôi làng kia, cô đã bị hắn giết chết rồi."

Cô Lý nghe vậy, đồng tử hơi co rút lại, theo phản xạ bắt đầu suy diễn theo lời của Vân Quán Nguyệt.

Nếu không có đại sư, có lẽ cô ta sẽ tìm mọi cách để tự lần ra tung tích của con gái. Có thể cuối cùng cô ta vẫn sẽ lần được đến nơi này, với tâm trạng nôn nóng cứu con, chắc chắn cô ta sẽ một mình lao tới. Với thể lực của cô ta, lại phải bế con, không thể chạy nhanh, khả năng cao sẽ bị dân làng đuổi kịp hoặc cũng có thể, khi nhìn thấy chiếc xe tải dừng bên đường, cô ta sẽ tìm đến cầu cứu. Nhưng gã tài xế kia cùng một giuộc với dân làng. Và cái kết chờ cô ta chỉ có thể là cái chết.

"Bảo sao đại sư nhất quyết khuyên tôi đừng đi một mình. Đại sư, cô là ân nhân cứu mạng của mẹ con tôi!"

Chiếc xe tải nhỏ bốn bánh dù gì cũng nhanh hơn đôi chân người rất nhiều. Chẳng mấy chốc, hình bóng dân làng cầm gậy gộc đuổi theo đã khuất hẳn trong gương chiếu hậu. Xe bon bon rời khỏi con đường làng, nhập vào quốc lộ rộng thoáng.

Chỉ đến lúc này, cô Lý mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Bé gái trong lòng cô ta ngủ thiếp đi. Bàn tay nhỏ xíu vẫn nắm chặt vạt áo mẹ, miệng lẩm bẩm mấy tiếng mơ màng, khoé môi khẽ cong lên như đang mơ một giấc mộng thật ngọt ngào. Cô Lý cúi xuống nhìn gương mặt say ngủ ngoan ngoãn của con.

Ngay lúc ấy, điện thoại cô Lý hiện lên mấy tin nhắn mới.

Vừa nhìn thấy người gửi, nụ cười trên mặt cô Lý lập tức tắt ngấm:

"Đại sư, là chồng cũ tôi nhắn đến. Hắn hỏi có phải tôi đã đưa Phi Phi đi không, còn đe doạ nếu tôi không đưa con về, hắn sẽ cho tôi biết tay."

Vân Quán Nguyệt chưa kịp nói gì thì phần bình luận trong livestream đã bùng nổ.

[Hắn định cho ai biết tay? Mặt dày đến mức này rồi sao? Khuyên chị báo công an ngay đi! Mua bán con gái cũng là phạm pháp đấy!]

[Không ngờ trên đời lại có loại người vô liêm sỉ đến vậy, đúng là mở mang tầm mắt. ]

[Có ai khui được thông tin tên khốn đó không? Tôi thật sự muốn tránh xa kiểu người như vậy, đến con ruột còn không tha thì với bạn bè chắc chắn cũng chẳng ra gì. ]

[Điều đáng sợ là thể nào hắn cũng lại kiếm vợ tiếp. ]

Cô Lý nhìn luồng bình luận, lông mày hơi giãn ra, trong mắt loé lên vẻ thỏa mãn lạnh lẽo. Cô ta từng nói rồi, sẽ tận dụng mọi thứ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip