Chương 58: Nắp quan tài động rồi
"Chủ phòng ơi, chị hỏi mấy chuyện này làm gì thế?"
Thương Thần thắc mắc. Sau đó, cậu ta hạ giọng nói:
"Người mất là ba của gia đình này, nghe nói hơn bảy mươi rồi, bệnh nặng mà mất. Cơ mà cũng đâu liên quan gì đến tôi đâu."
Vân Quán Nguyệt:
"Tôi cũng đâu có nói là có liên quan."
Thương Thần tròn mắt:
"Vậy tự dưng chị hỏi tôi có quan hệ gì với nhà này, làm tôi cứ tưởng chị nghi tôi là hung thủ ấy!"
Vân Quán Nguyệt cúi đầu nhìn lại lá số tử vi trên giấy, xác nhận đúng là người trước mặt không được lanh lợi cho lắm. Nhưng có câu
"kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc"
, người thật thà khờ khạo như vậy lại dễ được ông trời ưu ái.
[Cười chết với cái độ ngơ của anh này.]
[Lần đầu thấy bác sĩ Vân cạn lời đến thế luôn đó.]
[Vân Quán Nguyệt:
"Đừng nói đây là một thằng ngốc thật chứ?"
]
"Yên tâm, nhìn số mệnh của cậu thì tôi cũng biết cậu không có gan giết người đâu."
Vân Quán Nguyệt giải thích:
"Tôi hỏi như vậy là vì sắp tới cậu sẽ bị tà khí quấn thân do đi dự tang lễ, có thể sẽ phát bệnh đấy."
Thương Thần bật thốt lên:
"Cái gì cơ? Thế giờ tôi về nhà luôn được không?"
"Giờ có về cũng vô ích rồi."
Tà khí ấy đã đánh dấu tất cả những người tham dự tang lễ. Với người bình thường, thì chỉ xui rủi vài ngày, hoặc ốm nhẹ một trận là cùng.
Nhưng Thương Thần lại có bát tự đặc biệt, từ trường yếu hơn người khác rất nhiều.
Tà khí nhập thể, thiếu chút nữa là mất mạng.
Thương Thần "à" một tiếng, gãi mái tóc vàng chóe của mình, nghĩ ngợi hai giây rồi nói:
"Tôi cũng không rõ nữa, chắc chỉ là cùng làng thôi? Cụ thể thì tôi cũng không biết, mấy chuyện này tôi không để tâm, mẹ kéo tôi đi thì tôi đi."
Vân Quán Nguyệt: "..."
Đúng là một người vô lo vô nghĩ.
[Cười chết mất, anh chàng này đúng là hơi cẩu thả thật đấy, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không quan tâm.]
[Cũng bình thường thôi, bọn trẻ tụi mình giờ ngoài họ hàng gần, thì mấy người bà con xa hay hàng xóm trong làng cũng nhớ không hết.]
[Chuẩn luôn, như tôi đến giờ vẫn chưa nhớ hết nổi người trong làng mình đây này.]
Vân Quán Nguyệt dặn:
"Cậu cứ dự tang lễ cho xong đi, về nhà thì lấy lá bưởi nấu nước tắm để rửa sạch uế khí trên người. Sau đó mỗi ngày ra phơi nắng hai tiếng để nạp thêm dương khí."
Đây là cách xử lý thông thường.
"Bắt buộc là lá bưởi à? Lá nhót được không? Nhà tôi trồng hai cây nhót trước cổng, tươi tốt lắm luôn ấy!"
Thương Thần vừa gật đầu vừa hỏi ngược lại.
Vân Quán Nguyệt nở một nụ cười nhã nhặn:
"Không được đâu, chỉ dùng lá bưởi thôi."
"Thế thì cũng được vậy."
Còn một lúc nữa mới tới giờ hạ huyệt, thời gian chờ đợi thường khá buồn tẻ. Nhưng Thương Thần lại cực kỳ nhiều chuyện, dù Vân Quán Nguyệt không trò chuyện với cậu ta thì cậu ta cũng tự biên tự diễn nói chuyện với khán giả trong phòng.
Mặc dù người chết sẽ sinh ra âm khí, nhưng mức độ tà khí vây quanh căn nhà kia lại quá mức bất thường.
Trừ khi người chết có oán khí quá nặng.
Khoảnh khắc Thương Thần xoay điện thoại lung tung, Vân Quán Nguyệt đã nhìn rõ được toàn cảnh.
Chỉ có người chết oan mới có thể tạo ra luồng oán khí ấy.
Tuy nhiên chuyện thực sự là gì, cô không định nói thẳng ra trên sóng livestream, tránh gây hoang mang. Cô sẽ kiếm lý do qua loa, đợi ngừng kết nối mới âm thầm xử lý.
Chờ gần hai tiếng đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền