Chương 65: Năm mươi tệ
Mùi thức ăn bốc lên thơm nức mũi khiến cơn thèm trong người Vân Quán Nguyệt trỗi dậy.
Tối nay cô vẫn chưa ăn gì, lúc ở sân sau chỉ ăn vài miếng bánh điểm tâm, hoàn toàn không no.
Đợi đến khi người hầu bưng đầy đủ các món ăn được gọi trong thực đơn lên bàn, buổi tiệc cũng vừa đúng lúc bắt đầu.
Nhìn những món ăn rực rỡ trước mắt, cô cầm đũa, chẳng để tâm gì xung quanh mà bắt đầu ăn luôn.
Phó Lưu Hữu liếc nhìn mâm đồ ăn, xoa cái bụng trống rỗng của mình, ấn chuông gọi vài món.
Nói thật thì, trong các buổi tiệc kiểu này, thực đơn phần lớn chỉ để làm cảnh.
Người có thân phận như bọn họ thường chẳng ăn gì cả. Vì ăn nhiều lại phải đi vệ sinh, lại dễ phát ra mấy âm thanh khó nói, mất phong độ, trở thành đề tài bị giễu cợt.
Tóm lại là gánh nặng hình tượng quá lớn, thà nhịn đói còn hơn.
Nhưng Phó Lưu Hữu liếc trộm Thương Nghiên Lễ ngồi ngay cạnh Vân Quán Nguyệt.
[Giám đốc Thương ngồi đây mà cô ấy vẫn dám ăn uống thoải mái, còn là chính giám đốc Thương gọi món cho cô ấy thì mình ăn chút chắc không ai nói gì đâu nhỉ?]
Vân Quán Nguyệt không biết trong đầu Phó Lưu Hữu đang nghĩ gì, thấy ông ta cũng gọi món thì nhiệt tình giới thiệu thêm:
"Món sườn hấp này ngon lắm, gà xào ớt cũng vậy. Khổng Tước Đông Nam thì hơi nhạt, ai thích thanh đạm thì chọn món đó cũng được."
Cùng lúc ấy, quản gia già đeo kính gọng vàng đi lên bục, tay cầm micro, cất giọng hiền hòa:
"Trước tiên, xin cảm ơn quý vị đã dành thời gian quý báu đến tham dự buổi tiệc từ thiện tối nay."
Phó Lưu Hữu vừa gọi món với mấy người bạn thì nghe quản gia già gõ búa nhẹ lên bàn trước mặt.
Tiếng gỗ va vào nhau giòn tan khiến mọi người lập tức chuyển sự chú ý về phía sân khấu.
"Vậy tiếp theo, xin mời vị khách đầu tiên mang vật phẩm của mình lên giới thiệu."
Một cô gái trẻ mặc đầm dài hai dây màu đen, trang điểm kỹ lưỡng, bước khỏi chỗ ngồi, sải bước kiêu sa về phía sân khấu.
Cô ta cầm trong tay một bức tượng Quan Âm bằng ngọc trắng.
"Chào mọi người, chào giám đốc Thương."
Đứng trước bục, cô gái đặt tượng Quan Âm lên khay trưng bày, mắt dán chặt vào Thương Nghiên Lễ ngồi hàng đầu, giọng nói mềm như có thể vắt ra nước.
Cô ta nũng nịu giới thiệu:
"Tượng Quan Âm bằng ngọc trắng này là do ba tôi, Trương Nhậm Gia, tình cờ phát hiện khi đi dạo khu phố cổ. Ông ấy vừa nhìn thấy đã rất ưng ý, cảm thấy pho tượng này vô cùng đặc biệt."
Sau khi nghe cô gái giới thiệu, Vân Quán Nguyệt tạm dừng ăn, dời ánh mắt nhìn lên bàn trưng bày, quan sát pho tượng vài giây.
"Cô thích à?"
Thương Nghiên Lễ nhướng mày hỏi.
Vân Quán Nguyệt nuốt miếng gà xào ớt, lắc đầu:
"Tôi chỉ thấy pho tượng này làm thô quá."
Cô gái kia vẫn tiếp tục giới thiệu:
"Sau đó, cha tôi đã bỏ ra năm trăm nghìn để mua về."
Vân Quán Nguyệt:
"Năm trăm tôi còn thấy đắt, cùng lắm trả năm mươi."
Pho tượng Quan Âm này làm tứ đá phổ thông, chưa khai quang, chẳng có điểm gì đặc sắc. Năm trăm nghìn đủ mua cả nghìn pho giống hệt. Đúng là tiền của người giàu dễ kiếm thật.
Nghe giọng điệu chê bai không chút che giấu của cô, Thương Nghiên Lễ khẽ bật cười, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.
Đợi cô gái trình bày xong, quản gia vẫn giữ nụ cười ôn hòa: "Xin lỗi cô, tượng Quan Âm mà cô mang tới không phải hàng thật, chất liệu tầm thường,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền