ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 88. Kẻ sát nhân điên loạn

Chương 88: Kẻ sát nhân điên loạn

Trong căn phòng mờ tối, một luồng gió lạnh bỗng lướt qua, khiến mấy lọn tóc bên má Vân Quán Nguyệt bay nhẹ. Đầu mũi cô thoang thoảng mùi tanh tưởi.

Cô liếc nhìn về hướng bắc của căn phòng, búng tay một cái, hất một nắm chu sa về phía đó.

Một làn sương đen hiện ra giữa không trung. Trong màn sương như ẩn chứa thứ gì đó kỳ dị, mơ hồ lộ ra một đôi mắt xanh lè đầy sát khí. Nó rít lên rồi lao thẳng về phía Vân Quán Nguyệt.

Vân Quán Nguyệt đứng nguyên tại chỗ, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, dễ dàng túm lấy đám sương đen đang lao đến. Ngón tay trắng muốt, thon dài bị quấn quanh bởi sương đen, thoạt nhìn trông có phần quái dị.

Năm ngón tay khép lại, cô nhẹ nhàng bóp một cái.

Một con chuột chưa to bằng lòng bàn tay hiện ra. Nhìn bề ngoài, con chuột này khá dễ thương, lông màu xám trắng, đôi mắt xanh lục mở to, miệng không ngừng phát ra tiếng "chít chít" kêu cứu.

Một con chuột tinh vừa mới hóa hình, trên người không mang nghiệp chướng, chưa từng hại người. Nhưng Vân Quán Nguyệt nhận ra nó bị phong ấn, vì thế mới bị người ta điều khiển.

"Chít chít chít!"

"Im đi."

Cô bóp nhẹ cái bụng mềm mềm của con chuột tinh, khẽ nhướng mày:

"Muốn được tự do không? Ta có thể giúp ngươi."

Con chuột lập tức im bặt.

Nó hiểu tiếng người.

Vân Quán Nguyệt xách con chuột tinh tới bên cạnh người giấy được bọc bằng bùa vàng, đặt nó xuống rồi ra lệnh:

"Phá cái này giúp ta."

Con chuột như đánh hơi được mùi quen thuộc trên người giấy, ánh mắt sáng rực, khe khẽ kêu lên vài tiếng, trong mắt lộ rõ vẻ hưng phấn đầy tính người.

[Cơ hội trả thù tới rồi!]

Cùng lúc ấy, ở một nơi khác, Hồng Mẫn đột ngột đau điếng, vội kéo đạo bào lên kiểm tra. Trên người hắn ta xuất hiện hai vết cào rỉ máu.

Vết thương không sâu, nhưng máu chảy ra có màu đen sẫm, có độc. Khí tức quen thuộc này là của con chuột tinh hắn ta thả ra để đối phó Vân Quán Nguyệt!

Con súc sinh này, dám phản hắn ta?

Chán sống rồi chắc?

Hồng Mẫn lạnh mặt, nén đau kết ấn đọc chú, định gọi chuột tinh về nhưng chẳng thấy có tín hiệu gì.

"Sao lại thế này?"

Từ nhỏ hắn ta đã có thiên phú với thuật pháp, lại giỏi nịnh nọt nên được sư phụ cưng chiều, truyền cho không ít bí thuật. Từ trước đến nay, hắn ta chưa từng gặp phải đối thủ, cũng chẳng mấy khi thất bại.

Hơn nữa, hắn ta vốn giỏi nhìn người, chưa từng dám ra tay với người mạnh hơn mình.

[Chẳng lẽ con nhỏ đó thực sự có bản lĩnh?]

Khi còn đang suy nghĩ, trên người hắn ta lại xuất hiện thêm vài vết cào mới.

Vẻ tự tin ngông cuồng trước đó biến mất không còn dấu vết. Hồng Mẫn hoảng loạn cầm điện thoại lên định cầu cứu sư phụ. Nhưng cơ thể hắn đột nhiên cứng đờ, không thể động đậy, chỉ còn đôi mắt đảo đi đảo lại sợ hãi.

[Toàn thân tê liệt?]

Bây giờ hắn ta giống như cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.

Hồng Mẫn cố vùng vẫy, trong đầu niệm hết tất cả chú thuật mình biết, nhưng đều vô hiệu. Trái lại, vết thương trên người hắn ta mỗi lúc một nhiều, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

Có vẻ độc trong người bắt đầu phát tác rồi.

Ý nghĩ vừa lóe lên, mắt hắn ta trợn trắng, hoàn toàn mất đi ý thức.

Chiếc lư hương nhỏ trên pháp đàn nổ tung, tàn lửa văng khắp nơi, khiến pháp đàn trở nên hỗn loạn.

Trong khi đó, Vân Quán Nguyệt vẫn đứng yên tại chỗ, dường như đang chờ đợi điều gì.

[Chậc.]

[Chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip