ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92: Anh đến tìm em

Phó Lưu Hữu đã hoàn tất kiểm tra toàn thân, vết thương cũng được băng bó xong xuôi. Ông ta không muốn ở lại bệnh viện nữa, nhưng bộ dạng này thì về nhà hay đi làm đều không ổn. Sợ vợ nhìn thấy lại lo, ông ta rủ Vân Quán Nguyệt ghé qua hội quán gần đó nói chuyện.

"Bác sĩ Vân, tôi nghe nói cô Diệp Vô Song bị bắn? Giờ tình hình thế nào rồi?"

Trên bàn trà có sẵn bộ ấm chén. Phó Lưu Hữu vừa lấy trà, vừa rót nước, hỏi thăm.

Vân Quán Nguyệt lắc đầu:

"Tôi cũng chưa rõ. Trợ lý chỉ bảo là đang cấp cứu trong bệnh viện."

"Sao lại thế chứ?"

Phó Lưu Hữu nhíu mày.

"Cả bác sĩ Trình cũng gặp chuyện, chẳng lẽ là do phong thủy của buổi livestream?"

Vân Quán Nguyệt nhớ lại kết quả quẻ bói lúc nãy, càng tin chắc vào suy đoán trước đó. Mắt cô khẽ cụp xuống:

"Không phải phong thủy, là có người cố tình ra tay."

"Ai dám làm vậy chứ?"

Phó Lưu Hữu trừng mắt, thầm rủa kẻ gan to bằng trời dám giở trò sau lưng bác sĩ Vân.

Cô không trả lời, yên lặng nhìn ông ta.

Phó Lưu Hữu hiểu ra:

"Là Trình Hiến Xuyên?"

Cô khẽ gật đầu.

"Cao tay thật đấy."

Ông ta lăn lộn thương trường bao năm, đoán ra được dụng ý của Trình Hiến Xuyên.

"Biết mình sắp thua nên muốn ra tay với bệnh nhân và cô. Chỉ cần một người trong số chúng ta chết, dù là cô hay tôi, hay cô Diệp Vô Song thì kết quả trận đấu thứ hai coi như vô hiệu. Chưa kể hắn có thể thuê đám truyền thông bẩn bịa chuyện, đổ hết tội lên đầu cô. Tên họ Trình này tính toán kỹ thật. Tôi nhớ hắn còn được Tập đoàn Byrne chống lưng, thế lực của Byrne ở Mỹ cũng chẳng vừa, không chừng chính họ đã ra tay với cô Diệp."

Phó Lưu Hữu đứng bật dậy, đi qua đi lại trong phòng.

"Chuyện này mà đúng là Byrne nhúng tay thì bác sĩ Vân à, e là tôi không giúp gì được."

Công ty thực phẩm Phúc Vượng có tiếng trong nước, nhưng ra quốc tế thì chẳng thấm vào đâu.

"Nhưng bác sĩ có thể nhờ giám đốc Thương giúp mà! Tập đoàn nhà họ Thương còn mạnh hơn Byrne nhiều. Nhờ giám đốc Thương giúp thì chắc chắn được."

Vân Quán Nguyệt xua tay:

"Không cần. Tôi tự lo được."

Thù của mình, tự tay trả mới thỏa. Cô sẽ cho Trình Hiến Xuyên biết, động đến cô là đụng trúng sắt đá.

Đúng lúc đó, điện thoại cô khẽ rung. Có tin nhắn đến. Là Thương Nghiên Lễ.

Thương Nghiên Lễ: [Có chuyện ở buổi thi đấu à?]

Vân Quán Nguyệt: [Anh cũng biết rồi à?]

Thương Nghiên Lễ: [Trên mạng đang xôn xao cả lên, muốn không biết cũng khó. Cô đang ở đâu? Tôi tới tìm cô.]

Vân Quán Nguyệt: [Đang ở hội quán với giám đốc Phó.]

Cô gửi địa chỉ, rồi quay sang nói với Phó Lưu Hữu:

"Lát nữa Thương Nghiên Lễ sẽ đến đây."

"Gì cơ?" Phó Lưu Hữu nhìn cô chằm chằm. Ông ta muốn hỏi rốt cuộc hai người họ có quan hệ gì, nhưng ngập ngừng mãi vẫn không dám mở lời, cuối cùng chỉ cười khan một tiếng. Chuyện riêng tư như vậy, tốt nhất đừng hỏi.

Biết tin Thương Nghiên Lễ sắp đến, ông ta dặn nhà bếp chuẩn bị thêm phần ăn trưa. Ông ta là khách quen ở đây, đã mua thẻ hội viên cả năm. Nhân viên trong hội quán lập tức bước ra chào. Cô gái mặc đồng phục công sở chỉnh tề, trang điểm kỹ càng, cười rạng rỡ:

"Chào ngài Phó, lâu quá không gặp ngài ạ!"

"Chuẩn bị cho tôi một phòng VIP, tôi có khách quý muốn trò chuyện. Nhân tiện nhắn bếp làm bữa trưa luôn nhé, chọn mấy món đặc trưng, tầm mười hai giờ mang lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip