ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 94. Rõ ràng cô ta đã chết rồi mà

Chương 94: Rõ ràng cô ta đã chết rồi mà

Trình Hiến Xuyên biết rõ mình đang mơ, bởi trong giấc mộng, gã thấy chính mình khi còn nhỏ. Khi ấy, gã vẫn là một đứa nhóc bám theo đàn anh trong trường, đứng vây quanh một cậu bạn gầy gò.

Cậu trai mặc đồng phục học sinh ướt sũng, nước nhỏ giọt tí tách xuống đất, cả người run rẩy co rúm trong góc, ánh mắt hoảng sợ van xin được tha.

Nhưng sao có thể chứ? Phải có người làm bao cát chứ. Nếu không muốn bị bắt nạt, thì phải tìm ra đứa khác thế thân.

Trình Hiến Xuyên nhìn chằm chằm cậu ta, mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy tưởng chừng rất thân thiện, nhưng lại khiến người ta dựng tóc gáy. Gã nhớ rất rõ cậu bé này. Là người Hoa Quốc giống gã, cậu ta họ Văn thì phải?

Đây là bệ phóng đầu tiên mà gã tìm được. Từ đó trở đi, Trình Hiến Xuyên hiểu ra rằng có một ô dù chống lưng là điều cực kỳ quan trọng.

"Trình."

Khi gã còn đang ngẫm nghĩ, thằng nhóc tóc vàng đứng bên cạnh đột nhiên quay sang, nhếch môi cười hỏi:

"Mày thấy nên trừng phạt con chó con này thế nào thì hợp lí?"

Với Trình Hiến Xuyên, câu hỏi đó chẳng khó chút nào. Gã không hề do dự, mỉm cười đáp:

"Vậy thì lột trần nó, cạo sạch lông chó trên người nó đi."

"Đừng mà!"

Cậu trai gầy gò trợn tròn mắt.

"Xin các người, xin các người đừng làm vậy với tôi. Tôi, tôi sẽ nghe lời."

Giọng nói của cậu ta lẫn đầy âm điệu Hoa Quốc, run rẩy tuyệt vọng.

Bọn tóc vàng chẳng thèm quan tâm. Chúng vây lại, cười đùa hí hửng, kéo bộ đồ trên người cậu ta xuống.

Giữa ánh đèn chói chang, cậu bé gầy gò trần truồng có làn da trắng bệch, thân thể lấm lem vết bầm tím, tủi nhục tột cùng, nước mắt rơi như mưa.

Nhưng trái tim Trình Hiến Xuyên đã sớm hóa đá. Gã còn rất thích cảm giác nắm giữ sinh mạng người khác trong tay.

"Ồ, nhìn con chó tội nghiệp này xem, chẳng có lông gì cả."

Thằng tóc vàng cười lớn, đảo mắt từ trên xuống dưới. Rồi như nghĩ ra gì đó, hắn ta quay sang rì rầm với mấy tên còn lại. Ánh mắt chúng thay đổi chỉ trong tích tắc.

Ban đầu, cậu ta còn nhìn về phía Trình Hiến Xuyên cầu cứu, vì nghĩ sẽ được giúp. Nhưng gã lại tỏ ra lưỡng lự, để rồi khi ánh sáng hy vọng le lói trong mắt đối phương, gã hí hửng bật camera, nhẹ nhàng nói:

"Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ quay lại toàn bộ gương mặt cậu, rồi gửi cho ba mẹ cậu xem."

Gã nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của cậu ta, lạnh lùng thì thầm như đang rạch từng nhát dao vào trái tim đau khổ:

"Cho họ biết con trai mình bị người đàn ông khác cưỡi thế nào."

Ánh sáng trong mắt cậu ta hoàn toàn vỡ vụn.

Lúc này Trình Hiến Xuyên mới nhớ ra cậu trai kia đã chết như thế nào. Cậu ta bị đám người này thay nhau làm nhục đến kiệt quệ. Khi đó gã không tham gia, chỉ vì khẩu vị khác với đám điên rồ kia. Gã chỉ thích phụ nữ, không có hứng thú với đàn ông.

Gã đứng bên ngoài, vừa quay clip vừa ung dung nhìn mọi thứ diễn ra. Sau đó, cậu ta lao từ sân thượng xuống, thân thể dập nát ngay trước mặt gã. Đôi mắt căm hận mở to, đến chết cũng không nhắm lại, phản chiếu hình ảnh của Trình Hiến Xuyên.

Mà gã chẳng hề cảm thấy gì cả.

[Đúng là, mạng người thật mong manh.]

Cảnh tượng trước mặt nhanh chóng biến đổi.

Trình Hiến Xuyên từ một cậu bé mười hai, mười ba tuổi vụt lớn thành thiếu niên mười sáu, mười bảy. Bạn bè xung quanh đã đổi, nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip