Chương 96: Đi với chúng tôi một chuyến
Trình Hiến Xuyên đang nằm trên giường bệnh, bỗng nhiên người gã lạnh toát. Giọng nói âm u vang lên khiến nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng. Chưa kịp định thần, mắt gã đã tối sầm, mở ra liền thấy mình bị một đám người mặt mũi mờ mịt vây chặt.
Họ nhìn gã từ trên cao, dù không thấy rõ mặt, ánh mắt ác ý sắc như dao, đâm thẳng vào người gã.
Trình Hiến Xuyên siết chặt lòng bàn tay, chưa kịp mở miệng đã bị giáng một cái tát mạnh vào mặt.
Cú tát dồn hết sức khiến mặt gã tê dại, đầu lệch sang một bên, miệng trào ra vị máu tanh nồng.
"Cho mày một cơ hội nữa, cởi đồ ra."
Một kẻ không thấy rõ mặt túm tóc gã giật mạnh ra sau:
"Đừng để tao phải ra tay, Trình Hiến Xuyên, mày chỉ là con chó chúng tao nuôi, cứng đầu cái gì?"
Giọng hắn ta rất quen tai, hình như là kẻ gã từng bắt nạt.
Từ khi chọn con đường bám víu kẻ mạnh, Trình Hiến Xuyên chưa từng bị đối xử thế này. Lửa giận lóe lên trong mắt, nhưng gã nhanh chóng cúi đầu im lặng.
]Tất cả chỉ là giả, là giả thôi. ]
[Nhịn một chút, nhịn một chút sẽ qua. ]
Trình Hiến Xuyên biết co biết duỗi, môi mím chặt, cụp mắt xuống, cởi áo khoác. Vừa cởi, gã vừa tự nhủ mọi thứ trước mắt không phải thật.
"Nhanh lên!"
Một giọng nữ the thé vang lên. Một cô gái tóc đen dài bước tới, hung hăng đá gã một phát. Mũi giày nhọn hoắt khiến gã đau thấu xương. Trình Hiến Xuyên vốn quen được nuông chiều, không chịu nổi cơn đau này, bật ra tiếng kêu.
"Chó ngoan thì không sủa bậy, hiểu chưa?"
"Cởi nhanh lên!"
Để tránh bị đánh thêm, Trình Hiến Xuyên vội vàng cởi hết quần áo, chỉ còn lại chiếc quần lót.
Dù đã tự trấn an bản thân, nhưng đến bước này, lòng tự trọng khiến gã khựng lại một giây.
"Cởi! Ngẩn ra đó làm gì? Cởi hết!"
Đám người xung quanh gào lên.
Trình Hiến Xuyên cắn răng, lột nốt chiếc quần lót.
Gã trần trụi đứng đó, trước mặt là đám người không rõ mặt mũi, vô tư săm soi cơ thể gã, vừa cười cợt vừa bàn tán với nhau.
"Ôi, da thằng này trắng thật."
"Sờ cũng mịn, trơn tuột luôn."
"Nhưng lông hơi nhiều. Hay là cạo sạch lông nó đi!"
Họ vừa nói vừa cười đùa, vài kẻ còn nhấc tay sờ soạng cơ thể gã.
Bàn tay lạnh ngắt lướt trên làn da ấm nóng khiến gã nổi gai ốc. Cảm giác ghê tởm dâng trào, mặt Trình Hiến Xuyên tối sầm.
Sát ý bùng lên trong lòng, gã chỉ muốn cầm súng bắn chết đám khốn kiếp này.
"Mày làm cái mặt gì thế?"
Chưa kịp phản ứng, cằm gã bị một bàn tay bóp chặt, ép ngẩng lên. Ngón tay hắn ta miết môi gã, cười khùng khục:
"Trước giờ không để ý, con chó này trông cũng được đấy."
Đồng tử Trình Hiến Xuyên co rụt, linh cảm chẳng lành trỗi dậy.
[Đám khốn này, chẳng lẽ chúng muốn... ]
Bốp!
"Cái mông cũng cong đấy!"
Mặt Trình Hiến Xuyên đỏ bừng, cố kìm nén nhưng không nhịn được, vung tay gạt phắt bàn tay đang bóp mông mình, gào lên:
"Cút đi, tránh xa tao ra, đồ biến thái!"
Bốp!
Lại một loạt cái tát giáng xuống mặt gã.
"Mày bảo ai cút? Hử? Không biết trên dưới gì nữa à?"
Tên đàn ông gầm lên, vừa nói vừa tát thêm mấy cái, lạnh lùng ra lệnh:
"Đè nó xuống!"
Trình Hiến Xuyên vùng vẫy muốn chạy, nhưng một mình gã làm sao chống lại cả đám. Họ đè gã xuống nền đất đầy bụi.
Gương mặt điển trai của gã cọ sát vào mặt sàn bẩn thỉu. Gã như con cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.
"Thả tao ra! Thả tao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền