Chương 98: Chỉ là tiện tay thôi mà
"Là cô đã giúp chúng tôi sao?"
Một cậu thiếu niên gầy gò lơ lửng bên cạnh Vân Quán Nguyệt. Trong đôi mắt đỏ rực đáng sợ lại tràn đầy sự kính ngưỡng và biết ơn. Nếu không phải e ngại tình trạng hiện tại của mình, có khi cậu ta đã nhào đến gần hơn.
Bọn họ đều nở nụ cười rạng rỡ rợn người, lơ lửng giữa không trung. Âm khí nặng nề lan khắp căn phòng, ánh sáng như bị một màn sương vô hình bao phủ, mọi thứ chỉ còn một màu xám xịt.
Nếu lúc này Trình Hiến Xuyên có mặt ở đây, chắc chắn gã sẽ nhận ra đám bóng đen đang vây quanh Vân Quán Nguyệt chính là những hồn ma từng khiến gã phát điên trong ảo giác, đồng thời cũng là những người bị gã hại chết.
Nhưng sau lưng cậu ta lại là một đám linh hồn đang chen chúc. Dù không có cơ thể thật, bị ép sát quá mức, đám hồn ma liền nhao nhao náo loạn.
"Đừng động đậy, cậu giẫm lên nhãn cầu của tôi rồi!"
"Á! Tay cậu chọc trúng ruột tôi, làm ơn cẩn thận chút đi!"
"Đừng có đụng vào tôi! Mảnh da này tôi dán cả buổi mới dính lại được, dễ rớt lắm đó, hu hu hu."
"Chết tiệt, đứa nào lại đạp trúng móng chân đang mưng mủ của tôi thế hả?"
Tội ác Trình Hiến Xuyên gây ra quá nhiều, nên số lượng hồn ma cũng không ít.
Chẳng mấy chốc căn phòng đã ồn ào như chợ vỡ.
Chỉ là, cậu ta cảm nhận được một ánh nhìn sắc bén. Vừa quay đầu lại đã đối diện với một đôi mắt đen láy sâu thẳm như muốn ép người ta đến đường cùng. Cảm giác nếu cậu ta tiến thêm một chút là sẽ xảy ra chuyện không hay.
Cậu ta lùi lại theo bản năng.
Vân Quán Nguyệt: "..."
Thật sự mà nói, so với một đám người la ó, tiếng kêu gào của hồn ma còn đáng sợ hơn nhiều.
Cô bị làm phiền đến mức huyệt thái dương giật liên hồi.
Cô khẽ tặc lưỡi một tiếng, cả căn phòng lập tức im bặt.
Vân Quán Nguyệt day day thái dương:
"Nếu các người đã trút được oán khí rồi thì giờ xếp hàng xuống âm phủ đầu thai đi."
"Cô gái, ân nghĩa của cô lớn như trời, kiếp sau chúng tôi nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp."
"Không cần đâu."
Vân Quán Nguyệt giơ tay ngăn lại:
"Đã đầu thai thành người thì chuyện làm trâu làm ngựa sớm muộn cũng đến. Mấy lời đó khỏi nói."
Đám hồn ma: "..."
Sao những lời cay nghiệt như vậy mà cô nói ra cũng không sợ mình bị độc chết luôn nhỉ?
Không thích mấy cảnh cảm động sướt mướt, cô thẳng tay tiễn cả phòng xuống âm phủ.
Âm phong thổi vù vù. Nhân viên phục vụ đi ngang qua ngoài cửa cũng rùng mình vì khí lạnh:
"Chỗ này mở điều hòa mạnh thế, lạnh muốn cảm luôn."
Khi hồn ma rời đi hết, Vân Quán Nguyệt đốt thêm hai lá bùa, hoàn toàn xua tan âm khí trong phòng.
Một luồng kim quang chói mắt nhỏ bằng ngón tay bất ngờ xuất hiện, nhẹ nhàng chui vào cơ thể cô.
[Dễ chịu thật sự. ]
Không ngờ luồng kim quang công đức này cứ quẩn quanh bên người cô mãi. Nếu sớm biết Trình Hiến Xuyên tạo nghiệt nhiều như vậy, cô đã không tốn công phí sức ở chỗ Lục Tư Dữ rồi.
Vân Quán Nguyệt cười nhẹ, ánh mắt ánh lên tia vui vẻ, quay sang Thương Nghiên Lễ vẫn im lặng đứng cạnh nãy giờ:
"Lần này cảm ơn anh đã giúp."
"Chỉ là tiện tay thôi mà."
Thương Nghiên Lễ mỉm cười, giả vờ như chưa nhìn thấy luồng kim quang kia, rồi hỏi cô định làm gì tiếp theo.
Vân Quán Nguyệt cụp mắt: "Trình Hiến Xuyên bị bắt rồi, chứng cứ rõ ràng, chắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền