Giọng nói của Sơn Từ mờ mịt như mây mù: “Tam Thái Tử, ngươi nói thiên đình có tốt không?”
Na Tra nghi hoặc nhìn cô, không hiểu ý cô: “Thiên đình có Quỳnh Tương ngọc dạ, bốn mùa hoa tươi, có thể đạp gió cưỡi mây, phút chốc đi ngàn dặm, linh khí dồi dào, tháng năm an lành. Có đồ ngon ăn, có rượu uống, có game chơi, trên đời này còn có chỗ nào tốt hơn tiên giới sao?”
Sơn Từ nói: “Đúng là rất tốt, cực kỳ tốt.”
Na Tra thật sự có chút khó mà hiểu được vị thượng thần này, cũng phải, trước đây cô vẫn luôn ru rú trong nhà, lúc tỉnh lại thỉnh thoảng đến nhà ai đó chơi, lần trước lúc gặp cô vẫn còn ở Côn Luân, cha hắn Lý Thiên Vương bị phạt đến chỗ đó đếm chim chóc. Thiên đình hàng vạn thần tiên, chỉ có mỗi Sơn Từ Thần Quân thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Có điều những thứ này đều không phải trong phạm vi trách nhiệm của hắn, giờ việc hắn phải làm chỉ là tiếp dẫn thần tiên và chơi game, chơi game, chơi game……
Na Tra cất điện thoại vào, dẫn cô tới cửa ra của bình tiên chướng nối với thiên đình, vừa dẫn đi vừa lảm nhảm: “Núi Vô Tà của Thần Quân đúng là kỳ lạ, Tinh Hoa tìm Hoa Thần, Thủy Thần và Hậu Tắc đến núi Vô Tà, muốn trồng đầy linh thực hoa quả trên núi Vô Tà, nhưng bất kể trồng cái gì, đều chết khô hết cả.”
Bởi vì núi Vô Tà là vùng đất man hoang, cỏ cây không mọc nổi, không có một mảnh đất, không có một giọt nước, chỉ có vách đá và nham thạch phủ khắp núi đồi.
Na Tra cứ dẫn đi mãi, sau phát giác ra mà nhìn cô: “Thần Quân, sao ngài không đi nữa?”
Châu Thiện ngơ ngẩn nhìn lối ra giơ tay là có thể với tới trước mặt kia, chỉ cần bước về trước thêm một bước nữa, chỉ cần một bước, cô sẽ vẫn là Sơn Từ Thần Quân uy danh lẫy lừng đó, cô có thể tiếp tục tiêu dao tự tại trên núi Vô Tà, thỉnh thoảng đi kiếm chút da lông ở động phủ của hồ ly, đi đến địa cung của Tửu Tiên uống chút rượu, đến rừng tử trúc ở Tây Hải bắt vài con cá chép nướng ăn.
Chỉ một bước đơn giản như vậy, cô lại chần chừ không bước ra nổi.
Na Tra thấy cô ngẩn ngơ không nói, cũng không thúc giục nữa, đợi một lúc liền chộp lấy điện thoại tiếp tục chơi game. Lần này hắn đeo tai nghe vào, dù sao mấy thượng thần này đều rảnh rỗi quá mức, cô muốn đứng đó suy ngẫm cuộc đời thần tiên thì đứng thôi, cùng lắm một canh giờ qua đi, hắn trực tiếp đá người ta xuống……bỏ đi, Sơn Từ Thần Quân đánh người đau lắm, hắn vẫn nên đẩy về thiên đình thì hơn.
Na Tra dứt khoát ngồi xuống, đánh xong một ván, bị người ta giẫm xuống chân hành hạ, hắn không cam tâm, lại kết bạn bắt đầu đánh tiếp.
Sau khi đánh được mười mấy ván, bị hệ thống lành mạnh cưỡng ép thoát game, mảnh không gian này vẫn là sương mù trắng xóa, Na Tra mới bừng tỉnh.
Vừa ngẩng đầu, thân hình đang đứng đó vẫn đứng đó một cách ngay ngắn.
Khoảng thời gian này, đâu chỉ trôi qua một canh giờ, sắp tới hai canh giờ luôn kìa!
Hắn nhìn lần nữa, lối ra đã đóng từ đời nào!
Cùng lúc này, Sơn Từ nghĩ thông suốt chuyện gì: “Ta không về thiên đình nữa.”
Na Tra kinh hoảng thất sắc: “Cái gì?”
Cô muốn tiếp tục ở lại nhân gian.
Cô luyến tiếc Phan Mỹ Phượng, luyến tiếc Châu Gia Bình, luyến tiếc Thẩm Băng, thậm chí là Trần Thiên Tông, không nỡ nhất, vẫn là người nọ.
Sơn Từ đã sống trăm mấy ngàn năm, thời gian
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền