Chương 3012- Đại tiểu thư, chúng ta nên động phòng (1)
Tiểu Bách Linh nhất thời phụt cười:
- Cô gia nghĩ cũng hay lắm.
Cửa viện đóng lại.
Bách Linh ở trong cửa giòn tan nói:
- Cô gia, tự mình nghĩ biện pháp đi. Chỉ có tiểu thư đồng ý, cô gia mới có thể tiến vào.
Lạc Thanh Chu vội vàng lấy lòng nói:
- Tiểu Bách Linh, xin cho nhắc nhở.
Bách Linh ở bên trong cười nói:
- Tiểu Bách Linh cũng không biết, cô gia nên đi hỏi Nhị tiểu thư.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, đành phải rời đi.
Đợi hắn trở lại Mai Hương Uyển bên cạnh, Tiểu Điệp cùng Châu Nhi đang cắt tỉa hoa cỏ trong tiểu viện.
Cửa sổ đang mở.
Tần nhị tiểu thư mặc một bộ quần áo trắng, đang yếu ớt ngồi ở trước bàn làm việc trong phòng, tay cầm bút lông sói, yên tĩnh viết chữ.
Thu Nhi thì mặc váy vàng nhạt, ở bên cạnh giúp mài mực.
- A, công tử đã trở lại.
Tiểu Điệp là người đầu tiên nhìn thấy hắn, lập tức vui vẻ nói với người trong phòng:
- Tiểu thư, công tử đã trở lại.
Châu Nhi cũng ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu đi qua, xoa xoa đầu hai tiểu nha đầu, hỏi:
- Ở nhà có ngoan không?
Tiểu Điệp cười nói:
- Không ngoan. Công tử không có ở đây, chúng ta đều không ngoan.
Châu nhi không dám nói giỡn, cúi đầu, hai má ửng đỏ, mặc cho tên này xoa đầu mình.
Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng gõ đầu Tiểu Điệp một cái, nói:
- Này thì không ngoan.
Sau đó lại gõ đầu Châu Nhi một cái, nói:
- Không nói lời nào chính là khẳng định, bánh bao nhỏ, này thì không ngoan.
Châu Nhi: - ...
Lúc này, trong cửa sổ truyền đến tiếng cười khẽ của Tần nhị tiểu thư:
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc cũng không ngoan đâu.
Lạc Thanh Chu lập tức đi vào trong phòng, phân phó:
- Thu nhi, chuẩn bị roi, ai không ngoan thì đánh mông người đó.
Thu nhi cười nói:
- Nô tỳ cũng không ngoan.
- Vậy thì đánh mông ngươi.
Lạc Thanh Chu cởi giày, giẫm lên tấm thảm trắng như tuyết mềm mại, đi vào thư phòng.
Tuy rằng thời tiết ấm áp, trong thư phòng vẫn đốt lò sưởi cùng huân hương như trước.
Tần nhị tiểu thư mặc quần áo trắng đơn bạc, đứng lên khỏi ghế, sau đó liền xách làn váy chạy tới, nhào vào trong ngực hắn.
Giờ khắc này, trong lòng Lạc Thanh Chu nhu tình như nước, ôm chặt lấy nàng.
Thu Nhi dọn dẹp xong bút mực giấy mực trên bàn, yên lặng lui ra ngoài, giúp bọn họ đóng cửa lại.
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc nhớ chàng.
- Ta không sao, không phải trở về rồi sao.
- Tỷ tỷ trở về trước...
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức nói:
- Vi Mặc, nàng có phải đã biết từ lâu rồi hay không...
- Ừm.
Tần nhị tiểu thư cười nói:
- Vi Mặc đã sớm biết, Nguyệt tỷ tỷ mà Thanh Chu ca ca ngày đêm vẫn luôn nhớ nhung thầm mến, thật ra chính là tỷ tỷ.
Lạc Thanh Chu: - ...
Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng nói:
- Thanh Chu ca ca đừng trách Vi Mặc, là tỷ tỷ không cho nói. Tỷ tỷ hẳn là hy vọng Thanh Chu ca ca không có phiền muộn, một lòng tu luyện.
- Ta là một tên hề...
Giờ khắc này, Lạc Thanh Chu đột nhiên nghĩ đến những lời này của Nữ đế bệ hạ.
Thực tế, hắn cũng là một tên hề.
So với hành vi hề của Nữ đế bệ hạ, hắn còn ngu ngốc xấu hổ hơn.
- Sáng nay Bách Linh tới nói với Vi Mặc, nói Thanh Chu ca ca đã biết hết rồi, còn nói Thanh Chu ca ca ở Cửu Châu đại hội rất uy phong,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền