Chương 3046- Chỉ mong người dài lâu
Trên dung nhan tuyệt mỹ trong trẻo lạnh lùng của Tần Đại tiểu thư kia vẫn như cũ không nhìn thấy bất kỳ tâm tình gì chấn động.
Bách Linh cùng Hạ Thiền, thì theo ở phía sau cách đó không xa.
Trong tay hai người, đều cầm hai chuỗi đường hồ lô, một bên đi, một bên hạnh phúc ăn.
Trên đường phố quá nhiều người, mà lại lại vô cùng ồn ào.
Lạc Thanh Chu cùng Tần Đại tiểu thư đi dạo trong chốc lát, thấy Đại Tiểu thư dường như vẫn như cũ không quen loại tràng diện này, chỉ đành phải nói:
- Đại Tiểu thư, chúng ta đi Đông hồ đi.
Ban đêm Đông hồ, cũng không có người nào.
Đại Tiểu thư thích yên tĩnh, nơi đó lại là địa phương Thần Hồn hai người đã từng thường xuyên gặp mặt.
Tần Đại tiểu thư khẽ gật đầu.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, thuận thế dắt tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng.
Tần Đại tiểu thư nhẹ nhàng vùng vẫy một hồi, lại bị hắn nắm thật chặt, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn hắn một cái, không còn động.
Lạc Thanh Chu nắm tay nàng, xe nhẹ đường quen đi tiến một hẻm nhỏ.
Bách Linh thấy, vội vàng nói:
- Thiền Thiền, nhanh, đuổi theo, Cô Gia muốn dụ dỗ đưa tiểu thư đến địa phương đen nhánh để khi dễ kìa.
Hạ Thiền lại lập tức giữ nàng lại.
Bách Linh quay đầu nói:
- Ngươi làm gì?
Trên miệng nhỏ Hạ Thiền còn dính nước đường sáng lóng lánh, nhìn thân ảnh phía trước, thấp giọng nói:
- Không muốn, quấy rầy, bọn hắn.
Bách Linh xoắn xuýt một chút, nói:
- Thế nhưng, Cô Gia muốn... Muốn để tiểu thư làm con lừa nhỏ làm sao bây giờ? Nói không chừng còn muốn khi dễ tiểu thư, để tiểu thư buộc hai cái đuôi ngựa đây.
Hạ Thiền không nói gì, vẫn như cũ chăm chú lôi kéo nàng.
Bách Linh thở dài một hơi, nói:
- Tốt, chờ chúng ta ăn xong Đường Hồ Lô lại đi, tin tưởng tiểu thư nhất định sẽ không khuất phục.
Ven Đông hồ, quả nhiên vô cùng yên tĩnh, cũng không có mấy người đi đường.
Trên mặt đất chất đầy lá rụng, mặt hồ cũng có chút thê lương, chỉ có ven hồ thả neo mấy thuyền nhỏ cũ kỹ, nhẹ nhàng đung đưa Kẹt kẹt kẹt kẹt bên trong sóng nước.
Lạc Thanh Chu nắm tay Tần Đại tiểu thư, đi ở ven hồ thưa thớt không người.
Khi hắn nhìn mặt hồ trống không cùng mấy thuyền nhỏ cũ nát, không khỏi lần nữa nhớ tới từng cảnh Thần Hồn của hai người mỗi đêm ở đây gặp mặt.
Lúc kia, hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ, Nguyệt tỷ tỷ yêu dấu của hắn lại chính là nương tử nhà hắn.
- Ta thật là một cái thằng hề...
Suy nghĩ đến những lời đã từng nói với Nguyệt tỷ tỷ, một chút gia sự liên quan tới Đại Tiểu thư trong nhà lãnh đạm vô tình ra sao, hắn lập tức cảm thấy rất xấu hổ.
Lúc ấy hắn còn muốn vớ của Tiểu Nguyệt ở trước mặt Đại Tiểu thư, lừa gạt Tiểu Nguyệt nói nương tử nhà hắn rất tiết kiệm, thích nhất mang vớ người khác mang qua...
Nghĩ tới những chuyện cũ xấu hổ này, Lạc Thanh Chu hận tìm không được một cái lỗ để chui vào.
Hắn vụng trộm nhìn thoáng qua Tần Đại tiểu thư bên cạnh, nhịn không được nói:
- Đại Tiểu thư, ngươi gạt ta thật khổ.
Tần Đại tiểu thư đứng tại chỗ lan can, nhìn qua mặt hồ xa xa, thần sắc trong trẻo lạnh lùng, tuyệt không để ý tới hắn.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Lúc trước ta cùng Tiểu Nguyệt giống như thằng hề biểu diễn, Đại Tiểu thư lúc ấy mặt ngoài không chút biến sắc, thật ra trong lòng nhất định rất đắc ý?
Tần Đại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền