Chương 89: Mấy quyển sách rất thú vị
- Thiền Thiền, đừng nhìn ta như vậy, cô gia vừa rồi nói như thế thật đấy, ghé vào tai của ta nói thầm, còn kém chút cắn lỗ tai ta nữa.
Bách Linh cười mỉm nói.
Hạ Thiền cầm kiếm, thanh tú động lòng người đứng ở dưới cây mai, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng.
- Đúng rồi Thiền Thiền, cô gia vừa rồi còn nói, ngực ngươi so với ta thì nhỏ hơn đấy. Ai bảo ngươi thẹn thùng, cố ý nén chặt như vậy, ngươi rõ ràng lớn hơn ta. Lần sau gặp được cô gia, ngươi cần phải chủ động giải thích, miễn cho cô gia hiểu lầm.
Bách Linh tiếp tục trêu chọc.
Hạ Thiền ôm kiếm, quay người qua nhìn về phía nơi khác, gương mặt xinh đẹp vẫn như cũ lạnh lùng như băng.
Thiếu nữ ngồi trong lương đình đọc sách tựa hồ làm như không thấy đối với náo nhiệt ngoài đình, vẫn như cũ cúi đầu, an tĩnh xem sách.
Cơn gió sáng sớm, phá lệ nghịch ngợm. Lướt qua bên tai thiếu nữ, thổi lên sợi tóc của nàng, mang theo hương hoa mới nở đầu cành, ưu mỹ xoay tròn ở trong hoa viên, nhẹ nhàng nhảy múa.
Lạc Thanh Chu trở lại tiểu viện, đóng cửa. Sau đó đi vào phòng, lấy ra Nhật Nguyệt bảo kính từ dưới giường, lật lên mặt khắc mặt trời, đặt ở phía trên bàn sách trước cửa sổ, cho ánh nắng chiếu vào.
Hôm nay Lạc Ngọc đến, hắn càng thêm kiên định quyết tâm tu luyện.
Thân phận chênh lệch, đến từ xuất thân, rất khó cải biến.
Cho dù là người từng quyền nghiêng triều chính cũng bởi vì là quan hệ con thứ, ngay cả việc mẫu thân nhập vào mộ phần tông tộc đều không thể làm được.
Nhưng bản thân cường đại lại là có thể thay đổi tất cả.
Kẻ yếu tuân thủ quy củ.
Mà cường giả thì có thể chế định quy củ.
Cho nên, hắn nhất định phải mạnh lên.
…
- Oanh!
Trong hoa viên sau phòng.
Khí lưu xoay tròn, lá khô bay múa.
Chỗ đất trống, Lạc Thanh Chu ra quyền nặng nề, kình phong gào thét, từ chậm thành nhanh luyện Bôn Lôi Quyền.
Trước đây hắn không tới nơi này tu luyện, một là sợ làm hỏng hoa cỏ, lưu lại vết tích quá rõ ràng; hai là sợ lúc chuyên tâm tu luyện, tiền viện có người gõ cửa lại không nghe được.
Hôm nay là không có cách nào.
Đêm nay vị nhạc mẫu đại nhân kia và những người Tần phủ khác muốn đi Dạ Nguyệt Thính Vũ uyển, đoán chừng lúc buổi chiều, bọn hạ nhân nha hoàn sẽ đến trong uyển làm chuẩn bị.
Hắn khẳng định không thể lại đi đến nơi đó tu luyện.
Tiền viện cũng không thích hợp.
Lúc luyện tập Bôn Lôi Quyền tạo ra động tĩnh quá lớn, có người đi qua từ ngoài cửa thì sẽ nghe được.
Cho nên chỉ có thể ra hậu viện.
Bất quá hôm nay hắn cũng không chuẩn bị luyện tập thời gian quá dài.
Liên tục đánh ba lần, sau khi toàn thân có chút mồ hôi, hắn liền ngừng lại.
Trở lại tiền viện.
Đi vào phòng bếp đun nước nóng, Lạc Thanh Chu lau qua thân thể, sau khi đổi một thân y phục sạch sẽ, về tới gian phòng.
Hắn đi đến phía trước cửa sổ ngồi xuống.
Trước tiên hắn nhắm mắt tĩnh tâm, sau đó mở ra thư tịch, chăm chú nhìn lại.
- Quân tử thì cứ ngay thẳng mà đi, không cần quá nhìn ở bề ngoài. Khi Phú Quý, đi đường Phú Quý; lúc nghèo hèn, đi đường nghèo hèn; làm nô dịch, đi đường nô dịch; khi hoạn nạn, đi đường hoạn nạn. Quân tử không vì bất kỳ hoàn cảnh nào mà tự đắc quên mình...
- Người quân tử trước hết cẩn thận về đức, có đức là có người, có người là có đất, có đất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền