Chương 91: Trong mặt gương
Ánh trăng trong sáng xuyên thấu qua song cửa sổ rơi vào trong gương, ánh trăng trong kính trở nên âm u bắt đầu mơ hồ.
Lạc Thanh Chu tùy ý nhìn thoáng qua, đột nhiên sững sờ.
Hắn cho rằng mình nhìn lầm.
Hắn lại đưa đầu mình vào trong gương xem, mặt hắn đối mặt kính, cản lại ánh trăng ngoài cửa sổ, lại như vừa rồi, trong gương không thấy mình.
Hắn giật mình, vội vàng cầm gương đồng trên bàn lên, lần nữa chiếu về phía mình.
Hắn đứng đưa lưng về phía cửa sổ, ánh trăng rơi vào trên người hắn, cùng gương mặt của hắn rơi vào trong mặt gương điêu khắc mặt trăng âm u.
Trong mặt gương bỗng nhiên lại xuất hiện hình ảnh của hắn.
Nhưng khuôn mặt này không chỉ có âm trầm quỷ dị, lại còn như sương mù vặn vẹo phiêu động.
Nhìn qua dị thường dữ tợn đáng sợ.
Lạc Thanh Chu sợ hãi cả kinh.
Hắn muốn thả gương đồng trong tay xuống, nhưng chẳng biết tại sao, giờ khắc này lại đột nhiên cảm thấy thân thể giống như bị định trụ, không thể nhúc nhích.
Đồng thời, hắn cảm thấy toàn thân bất lực, thân thể nhẹ nhàng, lắc lắc ung dung, giống như một trận sương mù, đang muốn từ dưới đất bay lên.
Hắn không cách nào khống chế thân thể của mình, mở to hai mắt nhìn xem khuôn mặt của mình vặn vẹo trong gương, phát hiện khuôn mặt kia cũng bắt đầu như sương khói muốn bay đi.
Đồng thời, một đợt lạnh lẽo âm hàn thấu xương thổi tới.
- Công tử! Công tử! Bên trong Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển treo thật nhiều đèn lồng, Thu nhi tỷ tỷ các nàng nói Nhị tiểu thư đã ra cửa, chúng ta lúc nào đi?
Đúng vào lúc này, Tiểu Điệp mặt mũi tràn đầy hưng phấn chạy vào tiểu viện.
Thân thể Lạc Thanh Chu chấn động, đột nhiên giật mình tỉnh lại.
Lại nhìn chằm chằm trong gương, ngoại trừ tia sáng âm u, bầu không khí âm trầm ra, mặt của hắn cũng không biến hóa gì.
Hắn nhẹ nhàng lung lay gương đồng trong tay, lại cúi đầu nhìn thân thể của mình một chút, cũng không có bất kỳ dị thường gì.
Vừa rồi tất cả giống như là ảo giác.
Nhưng...
Là ảo giác sao?
Hắn biết rõ đó cũng không phải là ảo giác.
Phía sau lưng hắn đầy mồ hôi lạnh, trái tim vẫn đang đập loạn lên.
Đến cùng là chuyện gì xảy ra?
Một màn vừa mới kia mặc dù kinh khủng, nhưng hắn lại mơ hồ cảm giác mình giống như tiến vào một loại trạng thái rất huyền diệu rất kỳ quái.
Thế nhưng cụ thể là cái gì, hắn còn chưa biết rõ ràng.
Hắn hít thở thật sâu mấy lần, thoáng ổn định tâm tình đang chấn động, đặt gương đồng ở trên bàn sách, quay người nhìn về phía Tiểu Điệp trong viện.
Lúc đang muốn nói chuyện, trong đầu lại đột nhiên truyền đến một cỗ đau nhức kịch liệt.
Sắc mặt hắn tái đi, thân thể mềm nhũn, đột nhiên ngã trên mặt đất.
Đầu đau muốn nứt ra!
- Công tử!
Tiểu Điệp ở bên ngoài nhìn thấy, lập tức biến sắc, kinh hô một tiếng, chạy vào, cuống quít đỡ hắn từ dưới đất lên, nàng vừa khóc nức nở vừa nói:
- Công tử, người thế nào? Người có chỗ nào không thoải mái?
Lạc Thanh Chu ôm đầu, mặt mũi tràn đầy thống khổ, cắn răng không để cho mình phát ra âm thanh.
Toàn bộ đầu giống như muốn vỡ ra, toàn thân đau run rẩy, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
- Công tử, người đừng dọa nô tỳ... Nô tỳ ngay lập tức đi tìm đại phu! Công tử, người chờ! Người tuyệt đối không nên có việc… Hu hu...
Tiểu Điệp bị hù kinh hoàng, tay chân luống cuống, trong đầu trống rỗng, một hồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền