ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nương tử ta là Kiếm Thần

Chương 874. Con của ta, ta yêu con

Chương 874: Con của ta, ta yêu con

“Nương…” Tần Phong run rẩy, nhìn cảnh tượng trước mắt không dám tin.

Rõ ràng… rõ ràng hắn chưa từng có đoạn ký ức này, nhưng tại sao cảm xúc lúc này lại chân thật đến vậy?

Hắn dường như có thể cảm nhận được vòng tay ấm áp, lời nói nhẹ nhàng của người phụ nữ như vang vọng bên tai, hơi thở khiến vành tai ngứa ngáy.

Hình ảnh ấm áp như thước phim đen trắng thời xưa cũ, âm thầm hiện lên không ngừng.

Nàng là một người phụ nữ vụng về, khác hẳn những tiểu thư khuê các giỏi giang nữ công gia chánh.

Nàng muốn may y phục cho đứa con mới sinh, nhưng lại đâm kim vào tay, máu chảy ròng ròng.

Nàng muốn nấu một nồi canh cá ngon, nhưng suýt chút nữa thiêu rụi cả nhà bếp.

Lúc nào bế con cũng khiến đứa trẻ va vào đâu đó, khóc không ngừng.

Nhưng mỗi khi gặp nguy hiểm, nàng luôn là người đầu tiên đứng ra, ôm chặt đứa bé vào lòng.

Có lẽ chịu quá nhiều đả kích, nàng biết mình không phải là một người mẹ tốt, liền quay sang oán trách Tần Kiến An: “Kiến An à, hay là huynh cưới thêm một cô nương hiểu chuyện thùy mị đi, cũng có thể giúp ta chia sẻ nỗi lo chăm con.

Đứa nhỏ này nghịch ngợm quá, động một tí là khóc nhè, cứ như ta ngược đãi nó vậy.”

Mọi người nghe vậy, đều im lặng. Đứa trẻ mới sinh chẳng phải đều như vậy sao?

Hơn nữa, tiểu thiếu gia hay khóc, chẳng phải đều là vì phu nhân sao? Không phải là quên cho ăn, thì cũng là để va vào đâu đó?

Tần lão gia trẻ tuổi đỡ trán thở dài: “Phu nhân à, nếu thực sự không được, Phong nhi nàng đừng bế nữa, trong phủ nhiều hạ nhân nha hoàn như vậy, tùy tiện chọn một người…”

Cũng bế tốt hơn nàng… Lời này, hắn không dám nói ra.

“Họ Tần kia, huynh có ý gì? Bắt đầu chê bai lão nương rồi sao?”

“Không có chuyện đó!” Tần lão gia vội vàng xua tay, sư tử Hà Đông gầm thét, cho dù là Quỷ Thủ Tư Mệnh như hắn, cũng phải tránh xa ba thước.

Gia đình ba người ấm áp chẳng được bao lâu, tai họa yêu thú Bắc cảnh ngày càng dữ dội, một phong thư rơi vào Tần phủ, Tần Kiến An thấy vậy, nhíu mày, cuối cùng cũng tìm được cớ, cười rời đi.

Từ đó về sau, nàng thường xuyên dò hỏi tin tức Bắc cảnh, thường xuyên ôm đứa bé nhìn về phương Bắc, ánh mắt ngẩn ngơ.

“Phong nhi, con nói xem cha con có ngốc không, lần nào cũng lấy cớ đi buôn bán, thật sự cho rằng ta không phát hiện ra thân phận của hắn sao? Nương con đây, thông minh lắm đấy.”

"Phong nhi, sau này con đừng giống như cha con, chuyện gì cũng giấu diếm người nhà, chuyện gì cũng gánh vác trên vai. Người nhà là để cùng hưởng phúc cùng hoạn nạn."

“Phong nhi, con mau lớn lên đi, nhưng con không được học võ như cha con, học văn đi, làm quan to chơi chơi.”

“Thôi thôi, trên triều đình toàn là những kẻ cáo già xảo quyệt, con làm tiên sinh dạy học đi, bình an sống hết đời, cưới mấy nàng dâu xinh đẹp nối dõi tông đường.”

“Ừm, lông mày của con thừa hưởng bảy tám phần tuấn tú của nương con, lừa gạt mấy cô nương là không thành vấn đề.”

“Phong nhi, con nói xem cha con khi nào mới về?”

“Phong nhi, tai họa yêu thú ở Bắc cảnh hình như càng nghiêm trọng hơn rồi, cha con sẽ không sao chứ?”

“Phu nhân, trong Phụng Thiên thành, nghe nói có một ngôi miếu rất linh nghiệm, hay là đi cầu cho lão gia một quẻ bình an?”

“Cũng được…”

Tần Phong nhìn đến đây, bỗng nhớ tới lời cha từng nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip