ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Núp Lùm Trăm Năm, Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch

Chương 1139. . Chư Thiên Cảnh (3)

Chương 1139 . Chư Thiên Cảnh (3)

Editor: Kingofbattle.

Chỉ cần bản thân chưa sản sinh tạo hóa, cùng với chưa xuất hiện sinh linh, liền không thể xem như thế giới đúng nghĩa.

Chỉ có tạo ra sinh linh, hơn nữa phải có nhiều chủng loại sinh linh, thì mới xem như thế giới hoàn chỉnh.

Sở Huyền nhìn thoáng qua gốc vô thượng linh căn kia.

Đã trôi qua thời gian 1 năm.

Nó đã trưởng thành khỏe mạnh, hơn nữa càng lộ vẻ xinh đẹp.

Dáng vẻ này chắc là ăn rất ngon!

Sở Huyền vô thức muốn bắt nó hầm cách thủy.

Bất quá hắn đã hứa cho nó cơ hội, tự nhiên không thể nuốt lời.

Bản thân mình là chúa tể.

Nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy, làm sao có thể nuốt lời?

Gốc linh căn này chưa sinh ra linh trí.

Mấy ngày hôm trước, Liệt Thiên nhìn thấy gốc linh căn, cũng phải trợn mắt há mồm.

Hắn nói có cảm giác nếu ăn gốc linh căn này, sẽ rút ngắn rất nhiều thời gian đột phá Vô Thượng Cảnh.

Sở Huyền liền cho hắn một bạt tai, bay ra ngoài ngã chổng vó.

Lúc ấy Liệt Thiên cảm thấy rất vô tội.

Chẳng qua là mình chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi.

Tô Tiên Nhi thì rất ưa thích gốc linh căn này, nàng cảm thấy nếu nó sinh ra linh trí, sau đó hoá hình, bất luận là nam hay nữ, tất nhiên sẽ trở thành người có dung mạo cực kỳ tinh xảo, cực kỳ xinh đẹp.

Ngược lại Sở Huyền rất tán thành điểm này.

Phải xem gốc linh căn này có tạo ra kỳ tích hay không, có thể sinh ra linh trí rồi hoá hình.

……

Nơi nào đó trong thế giới Thiên Dương.

Một nữ tử toàn thân đầy máu, sắc mặt trắng bệch.

Trong ngực ôm một đứa trẻ tầm ba tuổi.

Giờ phút này, đứa trẻ gắt gao co rúc vào trong ngực nữ tử, nhìn về phía mấy bóng người cách đó không xa, bên trong ánh mắt sáng ngời, ẩn chứa đầy sợ hãi, ủy khuất cùng phẫn nộ.

Nữ tử nhìn về phía đám người kia, vừa ho sặc sụa ra máu, vừa kêu lên thảm thiết: “Ly Vô Phong, ngươi phải tuyệt tình như vậy sao, ngay cả cốt nhục của mình cũng muốn giết chết? “

“Ly Vô Phong, ngươi nhất định phải dung túng nàng ta, giết con của mình hay sao? “

Người đối diện im lặng.

Sắc mặt nữ tử trở nên buồn bã.

“Ly đại phu nhân, ngươi giết ta cũng được, xin hãy buông tha Nhạc nhi. “

Nhưng mà đối diện lại truyền tới tiếng nói lạnh lùng.

“Con của ngươi vẫn nên đi theo ngươi, đại phu nhân nói, muốn nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc. “

Sắc mặt nữ tử lộ vẻ tuyệt vọng, tức giận mắng: “Ly Vô Phong, lòng dạ ngươi thật là độc ác, trước kia do ta bị mù, vậy mà ngươi lại dung túng tiện nhân giết chết con ruột! “

Đối diện lại truyền đến tiếng người thâm trầm: “Ngươi chỉ là một nữ nhân quê mùa dốt nát, ôm một đứa bé, liền cho rằng nó là con của gia chủ ? Bớt làm bẩn danh vọng của nhà ta đi…! “

“Kiếp sau nhớ cho kỹ, nữ nhân quê mùa thì đừng có vọng tưởng bay cao mà trở thành phượng hoàng! “

Trong miệng nữ tử chảy xuống một máu đỏ thẫm, nàng cúi đầu nhìn về phía hài nhi ở trong ngực.

Hôn trên mặt nó một cái.

Ôn nhu nói: “Nhạc nhi, cha ngươi không ra gì, từ nay về sau, ngươi gọi là Tề Nhạc, không còn là Cách Nhạc, ngươi phải ráng sống sót. “

“Không nên nghĩ tới chuyện báo thù cho mẫu thân, chỉ cần ngươi có thể sống khoẻ, mẫu thân liền cảm thấy thỏa mãn. “

Đứa trẻ chớp chớp đôi mắt đen bóng, nhìn mẫu thân, nói :, “Nương……”

“Nhạc nhi ngoan! “

Nữ tử vừa nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip