Chương 1174 . Đại Thế Chân Vạc (2)
Editor: Kingofbattle.
Tô Tiên Nhi lập tức vui mừng ra mặt.
Nữ chủ nhân Huyền Môn!
Lời này đủ êm tai.
Lão già Liệt Thiên này, vẫn là biết thời thế.
“Chọn một kiện đi. “
Liệt Thiên vui mừng hớn hở, chọn lấy một kiện.
Nếu đã phân chia bảo vật, còn dư lại Xuân Lan, tự nhiên cũng không thể thiếu.
Cuối cùng, chỉ còn lại Sở Ngọc là chưa chọn được.
Vểnh lên miệng nhỏ, nói: “Tiên a di, có chí bảo nào đẹp mắt một chút hay không…, những thứ này cũng quá khó nhìn đi. “
Nàng là người gọi Tô Tiên Nhi là “Di” sớm nhất, dù sao cũng do Sở Huyền điểm hoá.
Xem như là nửa con gái.
Gọi tỷ tỷ không quá phù hợp.
Tề Nhạc vốn gọi là tỷ tỷ, bởi vì Tô Tiên Nhi cảm thấy, gọi nàng “Di” là quá già rồi, cho nên bảo hắn gọi tỷ tỷ.
Hiện tại Tề Nhạc, cũng gọi là Tô Tiên Nhi là “a Di”. (dì)
Như thế, mới đúng với bối phận Tô Tiên Nhi cùng thế hệ với Sở Huyền, hơn nữa càng biểu hiện nàng rất thân với sư tôn.
Tô Tiên Nhi thấy vậy cũng đúng, chính mình là thị nữ của tiên sinh, đệ tử tiên sinh gọi mình là tỷ tỷ, chẳng phải là quá loạn bối phận hay sao?
“Có, đương nhiên là có. “
Tô Tiên Nhi cưng chiều vuốt ve đầu Sở Ngọc, cười nói: “Ngọc nhi nhà ta xinh đẹp như vậy, dùng chí bảo, đương nhiên cũng phải xinh đẹp…. “
Nói xong, lấy ra một kiện y phục phiêu miểu như mây.
Sở Ngọc lập tức mừng rỡ nhận lấy, trực tiếp mặc nó vào người.
Sau khi mặc vào, Sở Ngọc càng thêm thanh tú động lòng người, không nhuốm khói lửa nhân gian.
Kế tiếp, Tô Tiên Nhi lại lấy ra một cái trâm ngọc.
Đeo lên giúp Sở Ngọc.
Cuối cùng, trong tay nàng xuất hiện một đóa hoa sen.
Cực kỳ mỹ lệ.
Đóa hoa nở ra, những cánh hoa xinh đẹp, bao quanh Sở Ngọc bay múa, nhìn nàng càng giống tiên tử bước ra từ trong tranh vẽ.
Sở Ngọc cực kỳ hưng phấn, bàn tay nhỏ bé vẩy nhẹ một cái, cánh hoa gấp lại, trở về bộ dáng đóa hoa, quay tròn xoay tít trở về trong bàn tay của nàng.
“Cám ơn Tiên a di! “
Người được sủng ái nhất, vẫn là Sở Ngọc….
Nghĩ đến nàng là linh căn hoá hình, hơn nữa là Sở Huyền điểm hoá, cũng là chuyện tất nhiên.
Chí bảo Chúa Tể Cảnh, Sở Ngọc cũng không cần tích máu nhận chủ, có thể dùng trực tiếp.
Dù chưa thể phát ra uy lực chân chính.
Bất quá lúc sử dụng, cũng không gặp phải gánh nặng tiêu hao quá lớn.
Hiển nhiên là bảo vật đặc chế dành riêng cho Sở Ngọc.
Liệt Thiên lại quay trở về bế quan.
Tiết Bình cùng Y Linh Linh cũng tiến vào tàng kinh các.
Tề Nhạc cùng Sở Ngọc vừa trở về, đang tiếp tục ôn chuyện cũ cùng Sở Huyền và Tô Tiên Nhi.
“Sư tôn. “
Sở Ngọc chộp lấy bả vai Sở Huyền, bộ dáng tựa như làm nũng.
Trong lòng nàng, Sở Huyền chính là phụ thân.
“Ngàn năm gần đây, ta ở bên ngoài, cảm ứng được một loại kêu gọi, tựa hồ có chí bảo gì đó đang gọi ta tới! “
Đôi mi thanh tú của Sở Ngọc nhíu lại, khẽ nói ra.
“Ngọc nhi, tại sao ngươi lại không nói cho ta biết? “
Tề Nhạc nghe vậy khẽ giật mình thốt ra.
“Hừ hừ, Nhạc ca ca, nếu ta nói cho ngươi biết, ngươi nhất định sẽ chạy tới hóng hớt xem là chuyện gì, ta cảm giác có khả năng gặp nguy hiểm, cho nên không nói cho ngươi. “
Sở Ngọc hừ hừ nói.
Tề Nhạc thoáng lúng túng một phen.
Gần vạn năm nay, hắn rất hứng thú với mấy loại di tích cổ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền