ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố

Chương 103. Chương 103

Chương 103

Hồ Ngũ Sắc

Nửa đường, xe dừng lại nghỉ ngơi một chút, hòa thượng Thất Luận cũng xem qua miệng vết thương của mình, lại thêm vận khí có chút không tốt, bởi vì tai nạn giao thông dẫn đến kẹt xe, từ lúc bắt đầu đi đến giờ, qua 6-7 tiếng, Tô Bạch và hòa thượng Thất Luận mới đến được khu vực Cửu Trại Câu, đây cũng là chuyện không có cách nào khác, ở trên đoạn đường hoang vu xảy ra tai nạn xe cộ, trước không có thôn, sau không có cửa hàng, chờ cảnh sát giao thông đến hoặc là xe kéo, quả đúng là cần rất nhiều thời gian.

Chẳng qua đến gần khu vực Cửu Trại Câu, tình hình được cải thiện hơn nhiều, cuối cùng xung quanh cũng có hơi thở của thành thị, trên thực tế, một khu vực lấy phát triển du lịch làm trọng điểm, dĩ nhiên cơ sở thiết bị kiến trúc không thể sánh bằng những thành phố lớn, nhưng trước đó đã đi qua khu vực Tứ Xuyên, nơi này đã coi như tốt hơn nhiều, hơn nữa xe cộ và dòng người cũng đông đúc hơn, rốt cuộc không còn cảm giác một mình một đường, hai bên đường chỉ có núi và thảo nguyên hoang vu.

Một tay Tô Bạch lái xe, một tay lấy di động ra tìm kiếm, đồng thời hỏi.

- Hòa thượng, chúng ta ở khách sạn nào?

- Đi thẳng vào cảnh khu.

Hòa thượng Thất Luận nói.

- Mấy giờ rồi à? Cảnh khu đều đóng cửa rồi, hơn nữa cho dù có lén đi vào cũng cần mang theo một nhà ba người này vào.

Khu phong cảnh của Cửu Trại Câu có diện tích rất lớn, nơi này có độ cao lớn hơn mực nước biển rất nhiều, lấy năng lực của Tô Bạch và Thất Luận, muốn trực tiếp đi vào là không khó, nhưng nếu muốn mang theo một nhà ba người đi cùng, như vậy có chút khó khăn.

Quan trọng nhất chính là, xe của lữ khách không được phép lái vào cảnh khu, bên trong cảnh khu có rất nhiều xe bus, đi qua danh lam thắng cảnh, vừa đi vừa đón khách về.

- Bên trong cảnh khu có một số thôn làng của người dân Tây Tạng, bần tăng có người quen ở đó, đến lúc ấy sẽ có người đến đón chúng ta ở lối vào cảnh khu, chúng ta có thể lái thẳng xe vào cảnh khu.

- À, như vậy thì được.

Tô Bạch không tìm khách sạn nữa, trực tiếp lái về phía cảnh khu.

Một phút sau, xe đến cửa cảnh khu, quả nhiên xe bus mini bị ngăn lại trước cổng, nơi này có hơn 10 bảo vệ, Tô Bạch hạ cửa sổ xe xuống nhìn xung quanh. Lúc này sắc trời đã có chút muộn, cái giờ này ở duyên hải Trung Quốc mà nói đã đầy sao trời, nhưng ở khu vực này chỉ mới là chạng vạng tối.

Mấy người dân Tây Tạng giống như vẫn luôn chờ ở chỗ này, sau khi nhìn thấy chiếc xe bus này đến, bên trong có người đi đến thương lượng với bảo vệ.

Chỉ một lát sau, phía trước liền cho đi, bên trong có người dân Tây Tạng ra hiệu chính mình muốn lên xe để dẫn đường, hòa thượng Thất Luận dĩ nhiên không có khả năng để anh ta ngồi phía sau với một nhà ba người kia, anh ta mở cửa chỗ ghế lái phụ, vẫy tay với người Tây Tạng, người dân Tây Tạng này có chút thụ sủng nhược kinh lên xe, cùng hòa thượng Thất Luận ngồi một chỗ ở ghế trên, mấy người dân Tây Tạng còn lại ngồi trên xe cảnh khu, về thôn của bọn họ.

- Hòa thượng, mặt mũi của anh ở chỗ này cũng thật lớn đó.

Tô Bạch cười nói.

- Đại sư là ân nhân của chúng tôi.

Rất hiển nhiên, người Tây Tạng ngồi bên cạnh hòa thượng Thất Luận hiểu tiếng Hán, dĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip