Chương 107
Gia Thố
Một người, trên lưng đeo một con dao bổ củi, đang leo lên núi.
Người này để thân trần, ánh mắt trời trên cao nguyên chói chang, khiến người ta dễ bị cháy nắng, phần lớn khách du lịch đến đây đều lựa chọn bôi kem chống nắng để bảo vệ da, nếu không làn da bị bỏng, nhẹ thì tróc da, nặng còn dễ bị bệnh ngoài da, khu vực cao nguyên, da mặt của rất nhiều người đều có màu đỏ, nguyên nhân là do tia tử ngoại chiếu xạ.
Thế nhưng người này lại để thân trần, một mảng da thịt lớn đều trần trụi dưới ánh mặt trời, chỉ là làn da của anh ta rất trắng, giống như làn da của một đứa trẻ sơ sinh vậy, làn da trắng nõn như thế và điều kiện thời tiết ở nơi này, tạo thành một hình ảnh tương phản lớn.
Tuổi người đàn ông này khoảng 20, gương mặt cương nghị, có vẻ ngoài trầm ổn vượt qua tuổi tác, trên lưng anh ta là một con dao bổ củi, trên đó có nhiều vết mòn, nhưng lại tản ra tang thương, hiển nhiên, cho dù nó thật sự là một con dao bổ củi, nhưng dấu vết thời gian trên nó, đủ để cho nó đi vào viện bảo tàng.
Phía trước người đàn ông, đứa bé trai vui vẻ chạy nhanh, luyện thi rời khỏi đường quốc lộ, chạy qua hàng rào, một đường chạy xuống dưới, trên người lộ ra dáng vẻ ngây thơ, giống như một đứa trẻ con, một đứa trẻ nghịch ngợm, đang thỏa thích chơi đùa.
Người đàn ông chậm rãi đem dao bổ củi của mình rút ra, mũi nhọn chạm vào bùn đất trên sườn núi, thế mà lại tạo ra tia lửa, sau đó người đàn ông tăng tốc, chủ động hướng về phía bé trai.
Bé trai tiếp tục chạy vui vẻ, giống như không phát giác ra người đàn ông trước mặt này, cũng không phát hiện ra dao bổ củi của đối phương, càng không phát hiện ra được sát khí trên người đối phương.
Cuối cùng, lúc khoảng cách giữa người đàn ông và bé trai chỉ còn lại 3 mét, dao bổ củi của người đàn ông không ngừng chấn động, giống như mãnh thú đã ngủ say rất nhiều năm, vào lúc này bỗng nhiên thức tỉnh, mang theo một loại cảm giác sắc bén và thê lương.
- Gia Thố, không được, trên người nó có ôn dịch, có thiên tai.
Phương xa, Trát Tây một đường chạy theo bé trai, hiển nhiên cô ta và người đàn ông này có quen biết, nhưng lúc nhìn người đàn ông này, trong mắt cô ta mang theo e sợ.
Người đàn ông lạnh nhạt nhìn thoáng qua Trát Tây, sát ý trong mắt anh ta càng thêm nồng đậm. Dao bổ củi trong tay anh ta vẫn rơi xuống, nhưng không phải bổ về phía bé trai mà chính là hạ xuống tảng đá phía trước bé trai, sau đó cổ tay xoay chuyển.
“Ầm!”
Bé trai dừng bước, bởi vì xung quanh cậu bé xuất hiện một khe rãnh sâu 1 mét, một cái vòng tròn, đem cậu bé trơ trọi một chỗ, trước không đi được, sau không lui được.
Người đàn ông nhắm mắt lại, giữa trán xuất hiện một vòng ánh sáng, dưới ánh mặt trời lại càng trở nên rõ ràng, sau đó anh ta thế mà lại nhìn thấy trong người bé trai này ẩn chứa luồng hơi thở đáng sợ, lồng ngực anh ta chập trùng. Để thứ này tùy ý chạy loạn, sẽ khiến cho dân chúng thế nào, anh ta hiểu rõ, cho nên anh ta tức giận.
Trát Tây đứng ở cách xa cũng không dám đi về phía trước, từ nhỏ cô ta và người đàn ông này đã có quen biết, lúc trước lại cùng nhau bái sư học tập, chỉ là sau đó cô ta rời khỏi Tây Tạng, ra ngoài, đầu năm nay mới quay về, cô ta còn nhớ kỹ khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền