ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố

Chương 1305. Chương 1305

Chương 1305

Hồn Của Cương Thi Cổ! 2

Hắn lăn người xuống khỏi quan tài, vẫy tay với vị trong gương đồng đó ý bảo tạm thời bái bai, sau đó trực tiếp đi tới bên hoàng tuyền.

Tô Bạch đã không nhìn thấy vị trong gương đồng đó nhìn chai bia trong tay mình mà cười khổ một tiếng.

“Đổi mới rất nhanh là vì người tiền nhiệm đều sống chưa đến hai năm đó, cho nên cho dù sở hữu tư cách tìm hiểu bia đá cũng không có mấy người bằng lòng tranh giành cơ hội này.”

Đối phương ném chai bia rỗng xuống đất, trở mình tiến vào trong quan tài của mình.

Sở dĩ đại lão chứng đạo phương Tây hình thành phong tục mang theo một vài vật phẩm thăm hỏi khi tới chứng đạo, cũng không phải cố tình lấy lòng người canh giữ ở nơi này, trên thực tế người canh giữ không có khả năng ngăn cản quá trình chứng đạo, những đại lão này chỉ vì xuất phát từ thể hiện sự tôn trọng trong lòng mình đối với các thế hệ người canh giữ, để tham ngộ nhiều đạo hơn mà không tiếc dấn thân vào nguy hiểm, đương nhiên đáng để tôn trọng rồi.

Từ Phú Quý nằm ở nơi này hai mươi năm, khi ra đi cũng rất thoải mái, vung tay áo không mang theo bất cứ gì cả, thậm chí còn nghi ngờ đã chủ động dụ dỗ Tô Bạch, chủ động lôi kéo hắn thành người ở đây, thật ra anh chỉ là một tù nhân, anh nhất định phải chịu sự cô độc, cũng nhất định phải quen với cô độc.

Nhưng đối với chuyện bia mộ trong hoàng tuyền thân là thứ mà người canh giữ có thể cảm ngộ bất cứ lúc nào này, Từ Phú Quý lại chưa từng nhắc tới một chữ nào hết, điều này khiến thời gian nửa tháng này của hắn giống như một thằng đần ở đây suy nghĩ về [Đại hợp xướng Hoàng Hà] với chả [Tiếu Ngạo Giang Hồ].

Bây giờ hắn cảm thấy đầu óc mình có hơi trì độn, rõ ràng núi vàng núi bạc chất đống ngay trước mắt mình lại coi như không thấy, mỗi ngày vẫn nhặt phế phẩm ở trên đường đi đổi tiền ở trạm thu phí.

Bia mộ dưới hoàng tuyền cụ thể có bao nhiêu thì Tô Bạch cũng không rõ, nhưng thoạt nhìn chắc hẳn cũng đến mấy trăm tấm bia đi, dù sao phương thức tồn tại của một sự vật giống như Phát Thanh có khả năng cũng xuất hiện sự thay đổi cùng với thời đại khác nhau. Ví dụ như ở cổ đại, nó có thể biến thành vật dẫn khác, thậm chí là mấy thứ như sách lụa, thư từ, ngọc bội, trạm dịch thậm chí là gương cũng không thành vấn đề, nhưng vì tính lưu động và tính tiêu hao của thính giả quá lớn, cũng vì vậy, trên cơ bản cứ cách năm năm trở lên thật ra chính là một thời đại, hơn hai mươi năm gần như có thể dùng truyền thuyết để hình dung.

Cũng không ai nhàm chán đến mức viết [Sử lược về thính giả], và phần lớn thính giả đều sống sót ở thời điểm đó.

Nhưng nếu bây giờ đã biết rõ có chuyện tốt như vậy có thể làm, đương nhiên Tô Bạch cũng không muốn lãng phí thời gian, hắn trực tiếp lội nước tiến vào trong hoàng tuyền, thi thể vong hồn trong hoàng tuyền còn theo bản năng muốn qua đây nịnh nọt hắn, nhưng sau khi Tô Bạch hừ lạnh một tiếng, lập tức sợ đến mức tất cả đều rút lui, quan huyện không bằng hiện quản, chính là đạo lý này.

Điều này khiến Tô Bạch có loại cảm giác coi mình thành Bật Mã Ôn, theo quan điểm của người ngoài mình đang ngồi tù, nhưng vạn nghìn vong hồn trong hoàng tuyền lại thật sự coi mình thành quan lão gia mà đối xử.

Lặn xuống, lặn xuống, lặn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip