Chương 1326
Thử Một Lần! 1
Trong phòng, Tô Bạch rơi vào trong im lặng, ông chủ quán cơm bị hắn uy hiếp trước đó đã được một luồng thánh quang bao phủ chìm vào trong giấc ngủ ngọt ngào ngay khi giáo hoàng xuất hiện, mà Tô Bạch thì lại cảm thấy hơi ngỡ ngàng sau khi nghe được sự lựa chọn của giáo hoàng.
Có lẽ nguyên nhân là vì ở lâu trong giới thính giả đi, đột nhiên đối diện với loại tình huống này Tô Bạch thật sự không biết nên nói gì.
Khen ngợi sự vĩ đại của ông ta?
Hắn hiểu rõ đối phương hoàn toàn không cần lời ca ngợi của mình.
Về phần nói đến những cái khác lại khó tránh khỏi có ý tứ thân thiết với người quen sơ, dù sao hắn và giáo hoàng vốn chỉ là hai người xa lạ gặp nhau lần đầu tiên.
Trên mặt giáo hoàng thì lại lộ ra một hài lòng, thân là một lão già có tuổi thọ đã sớm hơn trăm năm nhưng dường như đến bây giờ bản thân mới có thể thật sự nói ra một vài lời trong lòng một cách sảng khoái được.
Đối với thế giới này mà nói, thính giả là một đoàn thể đặc biệt, nhưng trên thực tế sự gia nhập của thính giả thực chất đã đánh dấu thế giới này bị đóng lên một cái mác, mà hàm ý trong cái mác này cũng không khác gì sân khấu kịch cho lắm.
Đây là một loại rối rắm cũng là một loại mâu thuẫn, nhưng ông trời không cho sinh linh ở thế giới này bất cứ cơ hội lựa chọn nào.
Sự im lặng của hai người lại tiếp tục kéo dài, cuối cùng đôi bên đều cảm thấy hẳn nên kết thúc loại thời điểm không có bất cứ ý nghĩa gì này lại. Giáo hoàng cúi đầu, chỉnh lại pháp bào của mình một chút, ông ta không mặc trang phục hoa lệ của giáo hoàng khi tham gia các hoạt động long trọng, trên đầu cũng không đội pháp quan mang quyền lực tuyệt đối của tòa thánh. Bây giờ ông ta giản dị giống như một người nông dân ở thôn quê, trong mắt chỉ có hoa màu trong phần đất riêng đó của nhà mình.
Thân là sự tồn tại có cấp bậc cao nhất trong thế giới này, thật ra ông ta chưa được hưởng thụ bao nhiêu quyền lực tuyệt đối hô mưa gọi gió của một chúa tể thế giới, cũng không hề mặc sức xa hoa đồi trụy quên mất bản thân. Một mặt là quê hương mà mình đã sinh ra và lớn lên, một mặt là vì vị Chúa tối cao với thiên uy không lường được đó. Chúng sinh có thể ngu dốt ngớ ngẩn trải qua cuộc sống của mình, trong đầu tính toán chẳng qua cũng chỉ là bữa trưa ngày mai nên ăn gì, giải quyết thế nào, mà giáo hoàng này thì lại cần phải gánh vác quá nhiều sự tra tấn và dày vò của tâm lý.
Ông chủ da đen của cửa hàng tiện lợi chọn tùy tiện chống cự, không tiếc cố tình dài dòng để giảm tính cốt truyện mà phát thanh theo đuổi xuống, con ma trong bức tranh thì lại chọn bay vút lên trời, rống giận phản kháng và rồi bị xóa sổ.
So với hai người này, sự lựa chọn của giáo hoàng thật ra càng khó khăn hơn, ông ta hoàn toàn có tư cách đi tìm sự giải thoát cho riêng mình, giống như Huyết Thi khi đến bước đường cùng, trong thời khắc cuối cùng của sinh mệnh nghĩ đến chẳng qua là làm thế nào để chết đi một cách rực rỡ nhất, nhưng giáo hoàng lại chọn một loại qua loa, hơn nữa mục đích của loại qua loa này chẳng qua là để bảo vệ bản thân, thậm chí vì cái qua loa ấy ông ta nhất định phải hy sinh chính bản thân mình.
“Khi nào mới tiến hành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền