Chương 1357
Cạn Ly! 1
Cô gái liếc mắt nhìn Tô Bạch chằm chằm, lần này khi cô ta nhìn hắn, Tô Bạch ở trong mắt cô ta đã không còn là vật thí nghiệm của hai người đó nữa mà đã có thêm một ý vị đặc biệt nữa.
Đương nhiên trong lòng cô gái cũng từng nghi ngờ có phải Tô Bạch thật sự chỉ đang phô trương thanh thế hay không, nhưng hình như không giống.
Hơn nữa cô ta hiểu rõ bản thân không bằng lòng cược, vì kết quả của việc cược thua đối với mình mà nói chính là vạn kiếp bất phục.
Người giàu có, có thân phận phải quý trọng tính mạng và của cải của mình, với thân phận của cô ta và Tô Bạch lại buộc vào nhau cược một ván, đối với cô ta mà nói vốn chính là một chuyện rất thiệt thòi.
Mà lúc này cảm giác được khí tức năng lượng hỗn loạn trong cơ thể hắn, cô gái càng hiểu rõ hơn mình không thể nói một lời uy hiếp nào được nữa, vì bản thân cô ta cũng cảm thấy rất có khả năng mình chỉ cần dông dài thêm một “chữ” nữa thôi cũng có thể kích thích người đàn ông trước mặt này trực tiếp chọn cách cực đoan nhất.
Khi bạn bị người ta uy hiếp mà bạn lại không thể không chấp nhận lời uy hiếp của đối phương, cảm giác thật sự rất khó chịu.
Cuối cùng sau khi nghiêm túc nhìn Tô Bạch, cơ thể cô ta hóa thành những mảnh vụn trong suốt và bắt đầu tản ra, mà hướng tan biến chính là phía lối vào.
Ngay sau đó, ánh sáng trắng chói mắt lóe lên ở chỗ tận cùng của nơi chứng đạo lấy màu đen làm chủ đạo, cô gái đã rời đi rồi.
Tô Bạch ho khan vài tiếng, dùng mu bàn tay lau vết máu tươi bên khóe miệng, sau đó cầm ngọc tỷ trong tay bay ra khỏi vách đá, trực tiếp đến vị trí lối vào.
Ba tấm bia mộ nằm lặng lẽ ở nơi đó, cuối cùng cô gái vẫn không mang bia mộ đi.
Chỉ là, Tô Bạch cũng không hề vui vẻ khi là người thắng cuộc một chút nào cả.
“Meo...”
Cát Tường dẫn Như Ý trở về, trên người Như Ý có vết thương, chắc là do trước đó bị cô gái đả thương, cô gái không dám quá mạnh tay với Tô Bạch, nhưng đối với con mèo đen ở nơi chứng đạo thì cô ta lại không hề có áp lực tâm lý chút nào, cho dù con mèo đen này còn kính nghiệp hơn cả người canh giữ nơi chứng đạo trong một khoảng thời gian rất dài, nhưng Phát Thanh cũng không đến mức cho một con mèo đen thân phận của người canh giữ.
Tô Bạch kiểm tra một lượt, vết thương của Như Ý cũng không tính là nghiêm trọng, chỉ là bây giờ linh hồn bị chấn động, nghỉ ngơi một khoảng thời gian đợi linh hồn ổn định là có thể tỉnh lại.
“Không phải chuyện lớn đâu.” Tô Bạch duỗi tay xoa đầu Cát Tường.
Cát Tường phản cảm theo bản năng, nhưng nhìn sắc mặt của Tô Bạch rõ ràng không thoải mái cho lắm, nó vẫn để hắn xoa vài cái.
Sau đó, Cát Tường đặt Như Ý lên bậc thềm, duỗi móng vuốt của mình ra vuốt lông mèo của Như Ý, tuy rằng hai con mèo đã hai mươi năm không gặp nhau nhưng trong khoảng thời gian này ngược lại Cát Tường cũng chưa từng làm chuyện gì không đúng với Như Ý cả.
“Cát Tường này...” Đột nhiên Tô Bạch cảm thán một tiếng, hắn lặng lẽ dựa vào nắp quan tài rồi ngồi xuống.
Cát Tường quay đầu nhìn hắn, không biết Tô Bạch định nói gì, trên thực tế, dựa vào sự hiểu biết của Cát Tường về hắn thì hắn chắc hẳn rất ít khi lộ ra vẻ mặt đa sầu đa cảm như thế, đây là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền