Chương 1362
Cha Bạch Và Mẹ Bạch 4
Ô tô tiến vào đường chính, sau đó lên đại lộ trên cao Giang Hải, người đàn ông lái xe mở một bài hát tên là [Omoide], là một ca khúc chủ đề trong phim Nhật Bản [Quán ăn đêm], giai điệu rất nhẹ nhàng, thích hợp để nghe trong đêm tối yên tĩnh. Đợt trước trong nước cũng quay lại bộ phim truyền hình này của Nhật Bản, nhưng sự phù phiếm và lỗ mãng lại xuyên suốt trong đó đã hoàn toàn làm mất đi loại hương vị trong phim truyền hình bản Nhật Bản kia.
Chị Lưu phát ra một tiếng thở dài, giống như tuổi trẻ và sự bồng bột của mình và ông ta cũng đã trôi đi xa rồi, khi anh mất đi thứ gì đó, anh đoán mình sẽ càng ngày càng nhớ mong nó, khi anh chán ngấy thứ gì đó mới thấy hối hận vì trước kia mình không biết tiết chế.
Đáng tiếc, cuộc đời có rất nhiều lúc không thể quay đầu.
Thật lâu sau, chiếc xe vòng vào đường phụ bên dưới đại lộ Giang Hải.
Chị Lưu cũng không ở khu thành thị Nam Thông, mà ở thị trấn Hưng Nhân vùng ngoại ô, hai người bọn họ mua một căn nhà ở tiểu khu của công viên tên Nhân Hòa, nguyên nhân mua nhà ở đó cũng không phải vì giá nhà khu nội thành quá đắt mà là vì hai người bọn họ dường như khá thích tầm này buổi tối được lái xe ra ngoài giải sầu một lúc, mà nếu ở nội thành chỉ đơn giản là vì giải sầu mà ra ngoài lái xe hóng gió sẽ lại làm mất đi bầu không khí tan làm trên đường về nhà đó, một lý do rất nực cười nhưng lại được hai người đồng thời chấp nhận.
“Cũng may lúc trước chúng ta không mua ở tiểu khu này.” Khi đi ngang qua một tiểu khu, người đàn ông duỗi ngón tay chỉ.
Đây là một tiểu khu rất bình thường, nhưng trông vẻ ngoài cũng chỉ mới được xây vài năm gần đây, hình như vẫn chưa đủ nhân khí cho lắm.
“Một đám người Thượng Hải đặc biệt tới đây mua nhà, sau đó không cho người sống ở mà đặt một hũ tro cốt vào dùng làm linh đường.” Người đàn ông lắc đầu bảo: “Trong tòa nhà này, có khả năng người sống ở cũng không nhiều bằng người chết, ôi.”
Thứ mà chị Lưu để ý không phải là chuyện căn phòng được dùng làm linh đường trong tòa nhà còn nhiều hơn người sống này, thứ mà chị ta quan tâm là người đàn ông này lại đặc biệt để ý đến việc này, hơn nữa còn kể cho chị ta nghe như một tin đồn thú vị.
Người đàn ông dường như không để tâm đến cách nhìn của chị Lưu, ông ta vẫn thản nhiên nói tiếp, vì sau khi hai người về nhà trên cơ bản sẽ không nói chuyện nữa, ai về phòng người nấy.
“Giá nghĩa trang bên đó cũng bị xào lên rồi, một miếng đất mộ tốt một chút cũng lên mấy chục vạn, ngược lại không thật sự không bằng đến khu ngoại ô thành phố gần đây mua một căn nhà dùng làm linh đường, trước đây ở nông thôn vẫn có thể thường xuyên nhìn thấy một căn nhà nhỏ làm mộ phần, còn bây giờ chơi lớn hơn, dùng nhà mà người ở làm mộ phần.”
Chị Lưu hơi nhắm mắt, đáng tiếc, chị ta không thể nghỉ ngơi được bao lâu vì rất nhanh chiếc xe đã vòng vào tiểu khu mà mình ở, người đàn ông đã dừng xe lại.
Chị Lưu cũng xuống xe, sau đó người đàn ông khóa xe.
Hai người không nói chuyện nữa mà lặng lẽ đi lên tầng, người đàn ông mở cửa, chị Lưu đi vào phòng mình, còn người đàn ông thì lại trở về căn phòng thuộc về ông ta.
Cùng sống dưới một mái hiên nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền