Chương 1367
Án Chưa Giải Quyết: Sơn Trang Triệu Thị! 1
Hiển nhiên sóng gió bên ngoài không ảnh hưởng được đến nơi này, cho dù đã liên lụy đến thính giả ở khu vực khác, thậm chí còn thấp thoáng thu hút ánh mắt của một đại lão, nhưng vừa vào nơi chứng đạo trên cơ bản có nghĩa hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài, cho dù có như cô gái trước đó có thể tự mình đánh mở trận pháp tiến vào nhưng thân là người canh giữ nơi này, dù có sở hữu năng lực mở pháp trận thì cũng không thể ra ngoài.
Đây là quy tắc, một loại quy tắc vô thanh, là quy tắc mà Phát Thanh định ra, thật ra nói theo một cách khác thì nơi chứng đạo thật sự được tính là một chốn đào nguyên, nhưng giống như trước đó Tô Bạch từng giải thích chốn đào nguyên giống như một câu chuyện kinh dị, nhìn những bia mộ và hoàng tuyền ở nơi chứng đạo đó dường như cũng chỉ có một nơi giống như quỷ vực này mới có thể chân chính tìm được sự yên tĩnh về mặt ý nghĩa đơn thuần.
Những người thích đăng mấy tấm ảnh nói về việc đi đến Tây Tạng thanh lọc tâm hồn trong vòng bạn bè đó, không thể trải nghiệm được cảm giác bình yên chân chính mà các tín đồ thật sự đi ba bước dập đầu một lần kia.
Ngay khi Tô Bạch tham ngộ bia mộ hết một ngày trở về, thấy Tucker ngồi bên quan tài, cơ thể của anh ta vẫn gãy nửa như cũ, thoạt nhìn rất bất thường, nhưng qua vài ngày, cho dù đã bị Tô Bạch hút máu tươi nhưng cũng đã hồi phục được một chút nguyên khí, ít nhất là có thể di chuyển cơ thể.
Thấy Tô Bạch giống như người không có việc gì quay về, trên mặt Tucker lộ ra vẻ mặt phức tạp, có oán trách cũng có ngưỡng mộ, đương nhiên nhiều nhất vẫn là bất đắc dĩ.
“Sao trông anh cứ như oán phụ thế?”
Tô Bạch ngồi xuống bên cạnh Tucker, hôm qua hắn hỏi Tucker có cần truyền tống về nơi chứng đạo phương Tây hay không thì lại bị anh ta từ chối trước, cũng đúng thôi, dù sao ở bên đó anh ta cũng chỉ có thể ngồi ngây người như thế, còn không bằng ngồi ở đây, chí ít bên cạnh còn có mèo và Tô Bạch.
Hơn nữa tính thời gian, Tucker cách thế giới chuyện xưa tiếp theo cũng không còn bao lâu nữa, đương nhiên, Tô Bạch cũng vậy, dù sao thế giới chuyện xưa [Cinderella] mà hắn tiến vào lần trước chỉ là mình dùng tư cách phần thưởng đã nhận được trước đây để quay lại, chứ không phải thế giới chuyện xưa do Phát Thanh sắp xếp.
“Con người thật sự không thể nghỉ ngơi, phương Tây chúng tôi có một nhà tư tưởng không nổi tiếng cho lắm đã nói vậy, một khi con người nghỉ ngơi rất dễ suy nghĩ lung tung, dễ sinh ra cảm xúc chán chường, và dễ đánh mất mục tiêu của mình.” Tucker nói một cách rất bình tĩnh.
“Tôi đoán nhà tư tưởng đó tên là Tucker.” Tô Bạch đáp.
“Thế mà cậu cũng đoán được sao?”
Tô Bạch nhún vai: “Thật ra nghỉ hay không nghỉ cũng không có gì khác biệt, tôi cảm thấy có khả năng trước đó anh ở nơi chứng đạo lâu rồi, lại biến thành trạng thái tàn phế này, bị dày vò mười ngày cho nên mới nghĩ ngợi quá nhiều mà thôi.”
“Cậu nhìn rất thoáng.”
“Không có cách nào khác, bị ép mà.”
Hai người dựa vào bên quan tài với nhau như thế, câu được câu mất nói chuyện, không lâu sau, sắc mặt của hai người đột nhiên thay đổi, tay trái của Tô Bạch ôm ngực mình, mà Tucker thì lại chỉ có thể cắn răng căng mặt, cố gắng chịu đựng.
Cũng may, loại đau đớn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền