Chương 1384
Phát Hiện Ra Hung Thủ Thật Sự! 2
Vì mới đầu mọi người đều không quen cho nên khi ngồi xuống ăn cơm, bọn họ theo bản năng ngồi cách nhau một ghế, nói cách khác giữa hai người sẽ để trống một ghế, sau đó lại dưới bầu không khí đặc biệt này, vị trí ngồi lần đầu tiên cũng trở thành vị trí cố định của mọi người khi dùng bữa sau này, đây cũng coi như là một loại ăn ý ngầm ước định mà thành.
Mọi người đồng loạt kéo ghế của mình ra rồi ngồi xuống, quản gia già bắt đầu lên món, mà mọi người cũng bắt đầu nhớ lại chi tiết trên bàn ăn, một người nói khi đó đang ăn gì, một người nói khi đó ăn món gì đó rất nhiều, một người nói cái nĩa này phát ra tiếng rất lớn, mọi người cùng nhau nhớ lại, đồng thời cũng nghiệm chứng cho nhau.
Mà lúc này, vị trí của người chết Simon không thể nghi ngờ gì đang để trống, người ngồi bên cạnh Simon là Lucy và Piqué, không biết tại sao, mọi người lại không sao nhớ lại được hành động trên bàn cơm khi đó của Simon.
Thế này cũng rất bình thường thôi, vì Simon đã chết trước khi bữa tối bắt đầu, anh ta hoàn toàn không ngồi ở bàn ăn cơm, nhưng mọi người lại không hề cảm thấy thiếu mất một người, rõ ràng có một người đã sắm vai hai nhân vật, dưới loại tình huống này, hiển nhiên cảm giác tồn tại rất thấp, hung thủ cũng không dám làm ra cảm giác tồn tại gì.
Ngay khi quản gia già bưng một cái đĩa trống qua nói là món súp Borsch, đột nhiên Lucy mở miệng bảo: “Tôi nhớ khi đó người ngồi bên này của tôi nói câu để lại súp Borsch cho quý cô này là tôi, sau đó quản gia nói toàn bộ món ăn đều đủ suất.”
Khi Lucy nói xong lời này đã nhìn về vị trí Simon, sau đó lại nhìn về phía Piqué ở xa hơn.
Piqué lắc đầu đáp: “Tôi chưa từng nói câu này, trên thực tế tôi thật sự không thích ăn món súp Borsch này tí nào.”
Vấn đề xuất hiện ở đây, mọi người cũng lập tức yên tĩnh hẳn, rõ ràng trong trí nhớ và ấn tượng của mọi người, vào lúc này cục diện diễn lại cuối cùng cũng rơi vào trong một mệnh đề mâu thuẫn.
Có người đang ngồi ở vị trí đó, nói để lại một ít súp Borsch cho Lucy, tức là khi ấy hung thủ đã rời khỏi vị trí của mình và ngồi lên vị trí của Simon.
“Tôi nhớ khi món súp Borsch được bưng lên đã có người ăn xong và chuẩn bị rời đi.” Tô Bạch mở miệng bảo.
Mọi người đều là ngồi xuống trước thì bắt đầu dùng bữa trước, cảm thấy ăn xong thì có thể rời đi, không có sự ràng buộc đặc biệt nào ở đây.
Diana gật đầu bảo: “Đúng thật, tôi không ăn súp Borsch, điều này có nghĩa khi ấy có thể tôi đã rời khỏi đây để tới phòng khách.”
“Không thể nói như vậy.” Trần Minh mở miệng nói: “Phòng ăn nối tiếp với phòng bếp và phòng khách, cái bàn này của chúng ta để ngang đối diện với cửa lớn của phòng khách, muốn về phòng ngủ tầng hai vậy nhất định phải đi vào phòng khách trước, sau đó mới lên tầng, tôi nghĩ vào lúc đó chắc hẳn không có ai sẽ chọn vào nhà bếp giúp quản gia rửa bát đâu nhỉ?”
Anh ta lập tức ra hiệu bằng tay, vẽ một vòng tròn rồi bảo: “Thật ra rất đơn giản thôi, hung thủ chỉ cần thể hiện ra cảm giác tồn tại của mình và Simon là được, cho dù hung thủ có hóa trang và tháo trang sức nhanh chóng thậm chí là thay đổi gương mặt như trong Xuyên kịch của người Trung Quốc, nhưng con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền