ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố

Chương 1393. Chương 1393

Chương 1393

Tô Bạch Nham Hiểm! 1

“Ha ha.” Tô Bạch lắc đầu, đang định xuống cầu thang nhưng quản gia già đứng bên cạnh đột nhiên lại mở miệng nói: “Nhưng hình như cậu bỏ sót một câu hỏi.”

“Ông làm thế này được tính cho thêm thông tin đi?” Tô Bạch hơi ngạc nhiên, tiếp tục nói: “Ông chính là người chủ trì trò chơi này.”

“Thế này không tính là cho thêm thông tin, tôi có thể đảm bảo với cậu một cách rất có trách nhiệm rằng cuộc đối thoại giữa tôi với cậu bây giờ sẽ không có khả năng bị nghe lén dù chỉ một chút, hơn nữa, vấn đề này tôi không tin cậu không để ý được.”

“Là Triệu Nhụy có khả năng không phải người luyện chế cương thi, đúng không?”

Nếu quản gia già đã nói như vậy, Tô Bạch cũng không vội xuống cầu thang mà ngồi xuống bên cạnh.

“Đúng vậy, cho dù cậu cố ý chỉ hướng bằng chứng về phía Triệu Nhụy, nhưng nếu cô ta không phải người luyện chế cương thi, không phải người đã khống chế cương thi có ý đồ mưu sát cậu, vậy người đó chắc chắn sẽ sinh ra nghi ngờ từ đây, thậm chí sẽ không tin cái gọi là cơ sở bảo hiểm kép này của cậu, vì anh ta mới là người khống chế cương thi, cho nên logic bảo hiểm kép mà cậu quăng ra này hiển nhiên không đủ vững vàng, tất nhiên cũng sẽ không tin Triệu Nhụy tự sát.

Đến khi đó, phỏng chừng cậu chính là hung thủ bị anh ta nhận định trong lòng, huống chi, theo quan điểm của tôi, cậu cố tình chỉ hướng bằng chứng về phía phòng ngủ của Triệu Nhụy rõ ràng là đang nói cho người luyện chế cương thi kia biết hung thủ thật sự là người khác, hơn nữa hung thủ đó còn đang sống, bằng không, không có khả năng thay đổi chứng cứ, chỉ hướng về phía Triệu Nhụy.

Cũng vì vậy, người luyện chế cương thi đó tuyệt đối không thể bầu phiếu cho nạn nhân Triệu Nhụy này vào hạn chót bỏ phiếu được, không phải sao?

Đối tượng tình nghi số một của anh ta, cậu đoán sẽ là ai nào?”

“Tôi vẫn không thể hiểu được cho lắm, ông nói với tôi mấy thứ này thật sự thích hợp sao?” Tô Bạch nhìn quản gia già với vẻ rất hứng thú.

“Người đã càng ngày càng ít rồi, hơn nữa các thính giả nghe đài phát thanh cũng sẽ không thích chuyện xưa suy luận hồi hộp đơn thuần cho lắm. Khi mọi người nghe chuyện xưa này từ đầu đến cuối luôn bị sương mù che lấp không nhìn thấy rõ, cũng sẽ cảm thấy không thú vị mà rất nhàm chán, tôi tin bản thân cậu cũng suy ra logic này rồi, cho nên bây giờ cắt ngang chuyện xưa và nói chuyện với cậu cũng không ảnh hưởng đến tính công bằng của trò chơi.”

“Phát Thanh thật sự rất thân thiết đấy.”

“Không sao?” Quản gia già đợi một lúc, thấy Tô Bạch chỉ cảm thán mỗi câu này cũng hơi bất ngờ.

“Nhưng tôi thật sự chẳng muốn phối hợp với màn trình diễn của ông, đây là trò chơi đã định trước phải công bằng, Phát Thanh cũng không có khả năng bất mãn về tôi sau đó cố tình tăng độ khó cho tôi chứ?

Nói cách khác, nếu lúc này trước mặt chúng ta là một màn hình phát sóng trực tiếp hoặc một phát thanh viên của Phát Thanh đang kể về câu chuyện xưa này trên đài phát thanh ở một nơi nào đó trên thế giới, vậy khán giả hoặc thính giả chắc hẳn đã đoán ra được Triệu Nhụy bị tôi giết chết.

Kể chuyện xưa thì phải khơi gợi hứng thú của khán giả, cho một quả táo ngọt, cho một hy vọng, nhưng vẫn phải duy trì sự hồi hộp, ông cảm thấy tôi nói có đúng không?”

Quản gia già nghe thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip