Chương 1399
Thua Thì Chịu Phạt! 1
Ngay khi tất cả mọi người đều đang ở nhà ăn thảo luận không ngừng thì trong phòng khách, một mình quản gia già ngồi trên sô pha, trước mặt đặt một ấm trà, tự rót tự uống.
Ông ta là người chủ trì đồng thời cũng là người đứng xem đầu tiên.
Ngay khi Muntari lên tiếng, trên mặt quản gia già lộ ra nụ cười mỉm, trong đầu lại hiện lên một màn đó…
…
“Quản gia, có người đã chết sao?”
Khắp cả người Tô Bạch đều là vết cắn và dấu móng do cương thi tạo ra, nhưng dường như hắn không hề để ý đến thương thế trên người mình một tí nào, hắn chỉ quan tâm đến tiếng nổ vừa rồi đó có phải có nghĩa đã có người chết rồi không.
“Chết rồi.” Quản gia già chỉ về phía cửa phòng ngủ phía sau lưng Tô Bạch, ý bảo mình tới để giải quyết cương thi đó, dưới tình huống đã có một người chết, quản gia già không cho phép trong căn nhà này còn xuất hiện chuyện bất ngờ khiến người tử vong ngoài ý muốn, chí ít là trong một ngày này chính là như vậy.
“Trong đầu cậu chắc hẳn đã có thông báo.” Quản gia già duỗi tay chỉ vào đầu mình.
Ai giết chết ai, trong đầu sẽ có thông báo, chí ít thì hung thủ khẳng định mình chính là hung thủ, bằng không một khi hung thủ sắp giết người, người bị mưu sát đó lại chọn tự sát vào giây phút cuối cùng, vậy rốt cuộc tính là ai đây?
Ví dụ như một màn vừa rồi, Tô Bạch đang đấu với cương thi, nếu vừa rồi hắn cắn lưỡi tự sát, hắn hoàn toàn được tính là tự sát hay tính là bị Lucy giết?
Phát Thanh hy vọng câu chuyện phức tạp và thú vị, chứ không hy vọng câu chuyện biến thành một mớ bòng bong.
“Tôi chỉ xác nhận một chút thôi.”
Nói xong, Tô Bạch không nhận bình thuốc giải độc cương thi mà quản gia già đưa tới, mà chọn đi ngược về nơi sâu nhất của tầng hai, thuận theo cầu thang thang lên nóc nhà.
…
“Tự bê đá vào chân mình sao?” Trong lòng quản gia già nghĩ ngợi, thật ra ông ta còn có một vai diễn khác, đó chính là nhảy ra khỏi góc nhìn của khán giả và quan sát trò chơi này với thân phận của một người biết rõ mọi việc, giống như rất nhiều sân khấu mạng phát sóng trực tiếp cỡ lớn hiện nay, người xem có thể tự mình chọn chuyển đổi màn hình ở các góc quay khác nhau.
Muntari che giấu không tồi.
Quản gia già dường như rất coi trọng thanh niên tên Muntari này, ông ta có quyền lợi thể hiện cảm xúc hỉ nộ và tán thưởng của mình, nhưng có một điểm mà ông ta không thể hiểu được, vì một vài sắp xếp của Tô Bạch theo quan điểm của ông ta là có hơi vẽ rắn thêm chân.
Có cảm giác hơi giống với Piqué bị chính tay mình đập lún vào trong bức tường ở vòng trước.
Bây giờ đã có một người “hiểu rõ” đứng dậy quay cậu, cậu nên ứng phó thế nào đây?
Dần dà, ngay khi Tô Bạch nói ra một câu cuối cùng “tại sao Triệu Nhụy lại đi tìm bữa khuya ăn” này, trên mặt quản gia già lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Một kết luận này được đưa ra dường như đã quành một vòng lớn, nhưng chính vì vòng tròn này được khoanh ra cho nên mới trở thành càng thêm đáng tin.
Quản gia già trầm ngâm, bất giác nhìn tách trà trong tay, ông ta cảm thấy chắc hẳn vẫn còn chỗ xoay sở nào khác nữa, nếu Vương Nhất đã dự định đẩy Triệu Nhụy bị mình giết chết lên phương hướng suy luận cô ta tự sát ngay từ đầu, ngoại trừ thứ về mặt logic đơn thuần ra,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền