ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố

Chương 1402. Chương 1402

Chương 1402

Tuyên Chiến Với Phát Thanh! 2

Khi người của cục cảnh sát bản địa tới lại không thấy cục trưởng Sở dẫn đội đâu, cũng may cho dù là cảnh sát cấp dưới của Sở Triệu hay là cảnh sát bản địa đều hiểu rõ tính cách của anh ta nên cũng không có ai vì thế mà nổi giận gì cả, dù sao danh tiếng của người cũng như bóng của cây, ít nhất trong lòng mọi người vẫn rất khâm phục anh ta.

Chỉ là bây giờ cục trưởng Triệu rất khiến người kính phục lại vừa đi phía sau hai người đó vừa trông có vẻ hơi nơm nớp lo sợ.

Anh ta với Tô Bạch là bạn chơi từ nhỏ, vì vậy cũng đã từng gặp cha mẹ của Tô Bạch, tuy anh ta không biết thân thế chính xác của hắn, nhưng hai người vốn chắc hẳn đã chết trong vụ tai nạn giao thông xảy ra gần hai mươi năm trước lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, cũng mang đến cho anh ta một loại áp lực cực kỳ khổng lồ.

Huống chi, hai người này thoạt nhìn còn rất trẻ.

Lưu Mộng Vũ và Tô Dư Hàng cũng không nói lời nào với Sở Triệu cả vì quả thật không cần thiết phải nói gì, bọn họ cố tình lộ mặt trước mặt anh ta chẳng qua là muốn mượn dùng đôi mắt và đôi tai của anh ta để truyền một vài thông tin cho Phát Thanh mà thôi.

Rất đơn giản, thậm chí là đơn giản đến hơi nhàm chán.

“Hôm nay phải bắt đầu sao…” Lưu Mộng Vũ cởi áo khoác ngoài của mình xuống, thuận tay đặt nó lên vườn hoa bên cạnh, lúc này dáng người trưởng thành và duyên dáng lộ ra không sót lại gì.

Khi con người đối mặt với chuyện quan trọng sẽ luôn theo bản năng ăn diện cho mình một chút, không phải vì hư vinh mà là vì tôn trọng, cùng lúc tôn trọng người khác thật ra cũng là đang tôn trọng mình.

“Không phải cô đã đợi rất lâu rồi sao?” Tô Dư Hàng nở nụ cười, cho dù làm tài xế vài năm nhưng cái khí chất tao nhã trên người ông ta đó lại là thứ đã thấm sâu vào trong xương cốt của ông ta, là thứ không có cách nào bị thời gian mài mòn.

“Lệ Chi chắc hẳn sắp về, xe lửa cũng sắp về trạm rồi.” Lưu Mộng Vũ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm. Đêm nay trăng sáng sao thưa nhưng bà ta lại như nhìn thấy trên bầu trời đêm dường như tồn tại một con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Con mắt đó đã tìm kiếm mình rất lâu rồi, mình cũng đã trốn rất lâu, nhưng hôm nay mình không cần thiết phải trốn nữa.

“Chuyện bên con trai anh, anh đi xử lý, đánh trả, bắt đầu từ chỗ nó trước đi, nó là sự sắp xếp của chúng ta, cũng là ngòi nổ mà chúng ta vẫn luôn chôn giấu, ván cờ của chúng ta kết thúc ở chỗ nó, và khi có tác dụng cũng nên bắt đầu từ chỗ nó.” Lưu Mộng Vũ mở miệng nói với Tô Dư Hàng.

“Tại sao không phải là cô đi.” Tô Dư Hàng hỏi.

“Nó cũng không theo họ tôi.” Lưu Mộng Vũ mỉm cười: “Cho dù thế nào thì chí ít nó cũng theo họ Tô của anh nhiều năm như thế, ngòi nổ cuối cùng cũng hẳn nên do một người làm cha như anh đi làm chứ.”

Sở Triệu ở bên cạnh nghe mà kinh hồn bạt vía, giờ này khắc này anh ta cũng không còn là viên cảnh sát hình sự đó nữa mà là một phần tử của giới thính giả. Ở trước mặt hai sự tồn tại gần như đã ở cấp bậc lịch sử như Lưu Mộng Vũ và Tô Dư Hàng này, anh ta thật sự áp lực đến mức không nói được thành lời.

“Đã cân nhắc đến thất bại chưa?”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip