Chương 59
Đêm Nay Không Cần Về Nhà
“Còn muốn ngủ không?”
Tô Bạch ho khan một tiếng, sau đó giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
- Cô muốn dùng bột ớt hay là ớt tươi?
Ớt bột hay là ớt tươi đều là ớt, bình thường ở Thành Đô, phần lớn trong các nhà hàng ăn đều sẽ hỏi như thế. Người dân ở nơi này ăn cay, đây cũng không phải là do theo trào lưu mà chính là một thói quen trong cuộc sống.
- Ớt bột.
- Được, ông chủ, cho tôi một phần ớt bột.
Tô Bạch nói với chủ quán.
- Đến ngay đây!
Ông chủ ngay lập tức đi đến, mang theo ớt bột và bát, đũa.
- Cô uống bia không?
Lệ Chi lắc đầu.
Tô Bạch mở một chai bia cho mình, hắn uống một ngụm. Nếu như trước mặt hắn không phải là cô gái này, có lẽ Tô Bạch có thể lẳng lặng tận hưởng loại cảm giác nhàn nhã, buông lỏng sau khi mới từ thế giới chuyện xưa trở về. Nhưng cô gái này ngồi ở đây, đẹp thì có đẹp, nhưng những người biết thân phận của cô ta sẽ chỉ thấy áp lực, Tô Bạch có chút không được tự nhiên.
Nồi lẩu sôi lên, Tô Bạch bỏ những xiên đồ ăn vào nấu chính, tự tay hắn làm hết. Lệ Chi ngồi yên ở chỗ đó không nhúc nhích, Tô Bạch đột nhiên cảm thấy chính mình giống như một người hầu và nhân viên phục vụ. Nếu đổi thành người khác, nói không chừng anh ta sẽ cảm thấy vui vẻ vì được phục vụ cho mỹ nữ, nhưng đối với mỹ nữ, sức đề kháng của Tô Bạch tốt hơn những người bình thường, tuy trong nhà, hắn không có địa vị và nhiều cảm giác tồn tại, nhưng dù sao hắn cũng là người của Tô gia, hơn nữa cha mẹ đã chết của hắn để lại cho hắn rất nhiều tài sản. Tô Bạch cũng được coi như là thiếu gia nhà giàu điển hình, mỹ nữ khiến người ta thèm nhỏ dãi, ngược lại, Tô Bạch chỉ cảm thấy nhạt. Trước kia cũng có người bạn rủ hắn đi chơi mấy ngôi sao nhỏ gì đó, nhưng Tô Bạch không có hứng thú.
- Có phải anh không vui khi ăn cơm với tôi không?
Lệ Chi lên tiếng nói.
- Có một chút.
Tô Bạch thành thật nói, hắn khẽ gật đầu, hắn coi như đã thăm dò được một chút tính cách của Lệ Chi, cô ta không phải là loại người vì tiểu tiết này mà tức giận.
- Vậy thì anh phải làm quen.
Lệ Chi nói ra.
- Ừm.
Tô Bạch sững sờ.
- Cái gì?
Lệ Chi không có nói lần thứ hai, trực tiếp lấy một xiên rau từ trong nồi ra, để vào trong đĩa của mình, chấm chút xì dầu, đưa vào trong miệng cắn. Cô ta ăn rất ưu nhã, đây là một loại khí chất dung nhập vào trong cốt tủy của người phụ nữ, cô ta không cần phải cố gắng giả bộ, từng hành động của cô ta đều rất quyến rũ.
Tô Bạch không có tiếp tục hỏi câu nói kia của Lệ Chi là có ý gì, thấy đồ ăn trong nồi lẩu đã chín, Tô Bạch cũng bắt đầu ăn.
Nửa tiếng sau, trên mặt bàn đều là những xiên trúc không. Lúc đầu, Tô Bạch chỉ lấy đủ phần mình ăn, hiện tại có thêm một người, hơn nữa Lệ Chi ăn cũng không ít, tuy cô ta ăn rất ưu nhã nhưng quả đúng là ăn không ngừng, cho nên, Tô Bạch…Chưa ăn no.
Tô Bạch cũng cảm thấy Lệ Chi chưa ăn no, cho nên hắn đành phải đứng dậy, đi qua lấy xiên đồ ăn, sau đó quay lại, tiếp tục bỏ trong nồi lẩu.
- Cô có ăn óc lợn nướng không?
Tô Bạch hỏi.
- Ăn!
Lệ Chi trả lời rất dứt khoát.
- Có muốn trộn thêm gia vị không?
- Muốn!
Lệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền