Chương 86
Giết
“Bịch!”
Dường như Tô Bạch đã sớm đoán được chuyện này, hắn xoay người một cái, bàn tay đỡ được tảng đá kia, máu tươi chảy ra đầm đìa nhưng sắc mặt của Tô Bạch vẫn không chút thay đổi, trên mặt hắn vẫn là nụ cười.
Miệng mập mạp hơi ngập ngừng một chút, sau đó có chút oán giận nhìn về hướng bên kia, làm gì thế, cần gì phải đoạt tuyệt quan hệ với gia hỏa này?
Hơn nữa, nói ra tay là lập tức ra tay, thế mà lại không giết chết hắn được.
Tô Bạch cũng không vội đẩy tảng đá ra cho mập mạp, hắn đi tới một bên khác, hắn dùng pháp trượng đẩy mấy cục đá vụn ra, phía dưới lập tức lộ ra mặt của Nhất Cố. Cả người Nhất Cố dường như đều bị đè dưới một tảng đá lớn, dưới tình trạng bị thương nghiêm trọng thế này, Nhất Cố cũng không có cách nào để tự cứu được mình. Lúc Tô Bạch tới, Nhất Cố vẫn mang theo chút lo lắng, thế nhưng ngay khi anh ta phát hiện ra Tô Bạch vô cùng bình tĩnh cầm lấy pháp trượng từ trong tay mập mạp, thì trên mặt lập tức lộ ra sát ý.
Cậu cứ như vậy mà cầm lấy pháp trượng của mập mạp?
Vậy tôi thì sao?
Chắc chắn là cậu cũng muốn lấy nó, tôi sẽ không để cậu lấy nó đi đâu!
Nhưng lúc này, Tô Bạch đang đứng bên cạnh Nhất Cố, trên mặt Nhất Cố hiện lên vẻ kinh ngạc.
- Làm tôi sợ chết khiếp, A Bạch, thì ra là cậu. Tôi còn tưởng rằng có thứ gì đó đang đến đây, thật ngại quá, cậu mau giúp tôi và mập mạp ra khỏi đây đi, bị đè như vậy thật sự rất khó chịu.
- Được.
Tô Bạch nói.
Sau đó Tô Bạch vung pháp trượng lên rồi đập thẳng xuống.
“Bịch!”
Đầu của Nhất Cố trực tiếp bị Tô Bạch đập nát bét, thậm chí một vũng máu tươi và óc còn văng lên trên người mập mạp, miệng mập mạp
……..
Tô Bạch ngồi xổm xuống, vươn tay vuốt ve gương mặt của Nhất Cố đã bị hắn đập nát hoàn toàn, hỗn hợp sền sệt của não và óc dính lên bàn tay trắng nõn của hắn, Tô Bạch nâng tay lên, đặt ở trên chóp mũi, ngửi ngửi.
Mập mạp ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, hô hấp của anh ta dần dần trở nên dồn dập hơn, anh ta đột nhiên cảm thấy Tô Bạch trước mắt này có chút xa lạ.
Đây chính là vị thiếu gia trước giờ làm việc vẫn mang thái độ hờ hững, không nóng không lạnh sao?
Tô Bạch không có ăn óc và máu tươi kia, hắn chỉ lắc lắc tay cho mấy thứ dơ bẩn trong tay rơi xuống hết, sau đó lại duỗi tay vào khe hở bên cạnh thi thể của Nhất Cố, tìm tòi một chút rồi lấy ra thanh pháp trượng khác.
Hai thanh pháp trượng đều nằm trong tay Tô Bạch, một cây màu xanh đậm, một cây màu xanh lam, điều rất đơn giản. Nhưng khi cầm trong tay lại có thể cảm nhận được nhịp đập chung của hai thanh pháp trượng này, đây rõ ràng không phải là vật bình thường.
Cuối cùng, ánh mắt Tô Bạch dừng lại trên người mập mạp.
Rõ ràng là Tô Bạch đang do dự.
Mập mạp có thể nhìn ra được Tô Bạch đang do dự, lúc này anh ta không dám thở mạnh.
Đúng lúc này, Tô Bạch ngẩng đầu nhìn sắc trời, không còn bao lâu nữa sẽ đến lúc mặt trời mọc.
Mình vẫn còn chuyện cần phải làm.
- Tôi sẽ không giết anh.
Tô Bạch nói.
Mập mạp dùng sức gật đầu.
- Anh tự mà giải quyết cho tốt đi.
Sau khi nói xong, Tô Bạch đứng dậy và rời đi, thân thể hắn nhanh chóng biến mất trong rừng rậm.
Trên mặt mập mạp chảy ra rất nhiều mồ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền