Chương 94
Thiên Táng
Hòa thượng không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Tô Bạch, trên mặt mang theo nụ cười, giống như thể anh ta không nghe được Tô Bạch nói gì.
- Đừng bận tâm, tôi có chút tinh mắt.
Tô Bạch nhún vai, ý bảo đó không phải việc của mình, nhưng vết thương trên thi thể kia thật sự quá rõ ràng, hơn nữa chuỗi Phật châu trên tay hòa thượng quá khiến cho người ta chú ý, đồng thời có lẽ là bởi vì thực lực của Tô Bạch được tăng lên. Điều này rõ ràng đã thay đổi thái độ của Tô Bạch đối với một số chuyện, nếu nói là kẻ gan lớn tài cao thì thật có chút khoa trương, nhưng cũng giống như thái độ của một người cảnh sát đối đãi với ăn cướp hoặc móc túi, tóm lại sẽ có cảm giác lạnh nhạt hơn người bình thường.
- Bần tăng phải đi.
Hòa thượng dường như không định ở lại chỗ này dây dưa thêm với Tô Bạch nữa, anh ta cảm thấy tiếp tục dây dưa với Tô Bạch cũng không có nghĩa lý gì, hơn nữa ngay từ lúc bắt đầu, hòa thượng đã khá chú ý đến Tô Bạch, điểm này Tô Bạch có thể cảm nhận được, hiển nhiên hòa thượng cũng không thể nhìn ra Tô Bạch là người nông sâu thế nào.
- Tôi sẽ báo cảnh sát.
Tô Bạch cầm di động lắc lư trước mặt hòa thượng.
- A di đà Phật.
Hòa thượng chắp tay trước ngực niệm một câu Phật hiệu, sau đó lập tức lên xe, chiếc xe bus mini nhanh chóng khởi động.
Tô Bạch ngáp một cái nhưng cũng không có thật sự báo cảnh sát, tuy nói đứa trẻ kia bị những hạt châu của hòa thượng giết chết, nhưng ba cỗ thi thể này đều mang theo một loại dao động khiến người ta hoảng loạn, hiển nhiên hòa thượng kia cũng không hoàn toàn nói dối, hơn nữa nếu ba cỗ thi thể này không được xử lý tốt, bị bỏ trong cái nơi khỉ ho cò gáy, giao thông chưa phát triển tốt này, như vậy có thể nghĩ được rõ sự nguy hiểm và cục diện khó thu dọn đến mức nào.
Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất chính là Tô Bạch đến đây để giải sầu chứ không phải đến để giải quyết việc bao đồng, hắn muốn thư giãn, buông lỏng một chút, chuẩn bị tốt cho thế giới chuyện xưa tiếp theo, đây mới là kế hoạch hiện tại của Tô Bạch.
Hòa thượng lái xe trực tiếp rời khỏi nơi này, kỳ thật, nếu hòa thượng cứ lái xe thẳng về phía trước, như vậy chỉ cần Tô Bạch lái xe nhanh hơn một chút, việc đuổi kịp hòa thượng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nơi này cũng không có ngã rẽ nào khác, chỉ có một đường duy nhất. Dù sao thì xây dựng con đường này đã là một công trình lớn đối với chính phủ, hơn nữa nơi này không có cần thiết đến mức phải mở rộng mạng lưới giao thông ở bốn phía.
Một lần nữa về tới quán cơm, Tô Bạch không nhìn thấy Lam Lam, có lẽ là đã đi WC. Còn người bạn trai của Lam Lam và Tô Noãn đang dựa sát vào nhau, thậm chí còn đặt một tay lên đùi Tô Noãn len lén sờ soạng. Tô Noãn thế nhưng lại làm ra vẻ không có chuyện gì, vẫn tiếp tục ăn cơm, nhưng hai má Tô Noãn đỏ bừng, chứng tỏ cô ta có thể cảm nhận được việc gì đang xảy ra.
Thật là một vở kịch hay.
Tô Bạch bỗng nhiên cảm thấy hắn đi du lịch cùng với những người này cũng rất thú vị, rất đặc sắc. Đây cũng là lý do mà hắn đồng ý với lời mời cùng đi du lịch của Tô Noãn, hắn sống một mình khá lâu, cho nên cũng cần thêm một chút gia vị cho cuộc sống, cùng mọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền