ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố

Chương 96. Chương 96

Chương 96

Chết Như Thế Nào

Bên kia, mấy người Lý Úc nhìn thấy cảnh này, đều lộ ra vẻ mặt khó hiểu và ánh mắt khinh bỉ, hiển nhiên bọn họ cho rằng Tô Bạch bị dọa sợ.

Thật ra chỉ có Tô Bạch biết rõ chính mình đang làm gì, đối với Tô Bạch mà nói, cho vài trăm đô cũng không tính là gì, cũng không đủ cho một đám người này đi thiên táng.

Thu tiền xong, mười mấy người Tây Tạng rất quy củ rời đi, cũng không có dây dưa nhiều.

Mấy người Lý Úc cũng không có hứng chụp ảnh, hơn nữa bọn họ lo lắng nhóm người này rời đi, lại thông báo cho những người khác đến giết dê béo.

Tô Bạch quay về trong xe, Cát Tường được Tô Bạch đặt lên đùi mình.

Sau khi Tô Noãn vào xe, cô ta liếc mắt nhìn Tô Bạch, nói:

- Tô Bạch, thật ra cậu không cần thiết làm như thế, Lý Úc đã cho bọn họ 300 usd, chiếc xe này của cậu, không cho cũng được.

Tô Bạch chỉ cười, lười giải thích.

Xe BMW chạy ở phía trước, Tô Bạch khởi động xe đi theo sau.

Hành trình vẫn tiếp tục, cách Cửu Trại Câu còn một đoạn đường, bọn họ đến sớm mới có thể nghỉ sớm, lái xe lâu như thế, Tô Bạch có chút mệt mỏi.

………..

Chỗ đài thiên táng, một chiếc xe bus mini dừng lại ở đó, loại biển xe thường trong nước có thể lái tới đây, thật đúng là chuyện kỳ lạ. Năm 2005, khu vực tự trị của Tây Tạng ban hành luật liên quan đến quản lý khu vực thiên táng, cấm chụp ảnh và quay video, cho nên, cho dù có không ít du khách đến Tây Tạng du lịch rất hiếu kỳ về nơi này, nhưng cũng khó lòng qua đó dòm ngó.

Một lạt ma có tuổi và một hòa thượng mặc áo bào màu đen cứ thế ngồi trên mặt đất, trước mặt họ là hai chén trà bơ, rất hiển nhiên, người đàn ông mặc áo tăng nhân màu đen không có hứng thú với loại trà này, ngược lại là lão lạt ma uống rất ngon miệng.

(Trà bơ – thức uống tinh túy của người Tây Tạng được biết đến như là một phần cốt lõi trong nền văn hóa đất nước độc đáo.)

- Thất Luận, cậu vẫn không thích trà bơ à?

Lão lạt ma cười ha hả, nói, dáng vẻ hiền lành.

- Từ lần đầu tiên tới nơi này, nhìn thấy cách nấu trà bơ, tôi liền không thích, lúc uống nó, tôi luôn cảm thấy có mùi phân trâu.

Hòa thượng Thất Luận nói rất thẳng thắn.

- Ha ha, đó là do tục tâm của cậu vẫn còn, nếu không phải thế, thật ra sẽ không thấy gì.

Lão lạt ma nói ra.

- Vì nghĩ thoáng mà ảnh hưởng tâm ý của mình, không thích chính là không thích, cứng rắn ép buộc, ngược lại là trái với tự nhiên.

Thất Luận trả lời.

- Được rồi, tôi không nói lại cậu, cậu đến đây một chuyến cũng không dễ dàng gì, sư huynh qua xem thứ cậu lấy về.

Lão lạt ma đứng lên, bên người có tiểu lạt ma đưa đến một chiếc trống kim loại, lão lạt ma cười xua tay:

- Không cần thiết phải mang thứ đồ chơi này, Thất Luận sư đệ đã mang những thứ đó đến đây, hiển nhiên là đã có đề phòng.

Lão lạt ma ra hiệu, một lạt ma trẻ tuổi cường tráng mở cửa xe ra, sau đó không nhìn vào trong, cung kính lui xuống.

Lúc này thi thể một nhà ba người đều ngồi trên chiếc xe bus mini, lấy một tư thế ngồi rất quỷ dị.

Lão lạt ma đưa tay sờ lên thi thể người đàn ông, hơi nhíu mày, sau đó ông ta lại sờ lên thi thể bé trai, cường điệu nhìn thoáng qua vết thương sau gáy bé trai, thở dài.

- Sư đệ, vất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip