Chương 64: Cao thấp minh mê
Thời tiết không tốt, vừa mới trở lại Bắc Kinh đã gặp một cơn mưa to tầm tã, hạt mưa rơi bồm bộp như muốn xuyên thủng lớp ô vải dầu. Mấy tiểu thái giám cong eo, hơn nửa thân mình phơi ra ngoài, phải che ô sao cho mưa không thể tạt vào chủ tử, dù chính mình có bị xối ướt cũng phải chấp nhận, cẩn thận khiêm nhường dẫn đường về phía bên trong Thần Vũ Môn. Bởi vì có Vu Tôn đích thân hộ tống cho nên Cẩm Y Vệ gác cổng không tra thẻ bài, thẳng lưng đứng nhìn, phất tay cho đi, đoàn người lập tức tiến vào con đường sâu thẳm phía sau cánh cửa.
Đi bộ đến Thuận Trinh Môn, đầu đằng kia có liễn đang chờ sẵn, hai Nội sử mặc lãnh sam quỳ hoa đứng bung dù đứng dưới hiên, mặt ô để nghiêng, chắn đi nửa người trên, chỉ nhìn thấy được duệ táp trùng trùng điệp điệp từ đai tê giác trở xuống cùng với cung ủng đen bóng mới tinh. Có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân, đám người nâng ô lên nhìn qua, vừa thấy người tới thì vội vàng cụp ô bước tới vái chào, “Cung thỉnh Thái phi nương nương kim an.”
(*) Nội sử: Thái giám truyền đạt mệnh lệnh thay Hoàng Đế.
Âm Lâu gật đầu, nhìn kỹ tên cung giám diện mạo khôn khéo kia, nghiêng đầu hỏi, “Ngươi hẳn là Diêm thiếu giám phải không?”
Người nọ lập tức cong eo thấp hơn ba phần, “Thần không dám, nương nương gọi thần Diêm Tôn Lãng là được rồi.”
Nàng không nói gì, để đám thái giám nâng bước lên liễn.
Vu Tôn vòng đến bên liễn lạy một cái thật sâu, “Thần chỉ đưa nương nương tới đây, một đường trôi chảy, thần may mắn làm tròn bổn phận, thần xin phép quay về phục chỉ Vạn Tuế Gia.”
Âm Lâu cười nói: “Suốt dọc đường được Hán thần chăm sóc, đa tạ.”
Vu Tôn càng lạy sâu hơn, lại hành lễ, lại đi lui về phía Thần Vũ Môn.
Diêm Tôn Lãng vỗ tay hai cái, liễn được vững vàng nâng lên vai, đoàn người bắt đầu đi về phía hoa viên, hắn đi một bên hồi bẩm: “Thần đưa nương nương về Uyết Loan Cung trước, sau này nơi đó chính là tẩm cung của nương nương. Xưa nay Nhân Thọ Cung là nơi các Hoàng Hậu tiền nhiệm và Thái phi ở, năm sáu người cùng ở một chỗ, sinh hoạt cũng không tiện. Dưỡng Tâm Điện sớm ra chỉ thị, khắp Uyết Loan Cung đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước khi ngài hồi kinh, phía sau là Giai Phượng Cung của Vinh An Hoàng Hậu, trong Uyết Loan Cung không có thêm ai khác, từ nay sẽ là nơi chuyên để phụng dưỡng Đoan Phi nương nương…Nương nương quay về thay bộ quần áo, biết đâu Hoàng Thượng sẽ tới. Còn việc đến Từ Ninh Cung thỉnh an, theo ý Hoàng Thượng vẫn là tạm hoãn. Hoặc nếu nương nương muốn đi thì cũng chờ Hoàng Thượng đi cùng, tránh cho sinh ra khúc mắc.”
Dụng ý an bài rất rõ ràng, Hoàng Đế muốn qua lại với nàng, không thể ra ra vào vào trước mặt người khác, dứt khoát dọn ra một tòa nhà, hắn thích làm gì cũng không lo lọt vào mắt ai. Dù sao hắn cũng tính toán chu toàn, rốt cuộc vẫn còn suy nghĩ cho nàng, nếu lập tức bắt nàng phải đi thỉnh an Thái Hậu, Hoàng Hậu, không biết thứ đang chờ nàng sẽ là gì.
Vết thương trong lòng Âm Lâu vẫn không thể khép miệng, quả thực nàng có chút không màng sống chết, ra sao thì ra, bọn họ sắp xếp thế nào thì cứ nghe theo như vậy đi!
Chỉ là nàng sợ, sợ hãi Hoàng Đế ép buộc, nàng sao có thể giữ cho mình trong sạch được nữa đây? Tiêu Đạc thật tốt, hắn trước sau đều suy nghĩ cho nàng, ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền