Chương 586
Bọn họ không hề mù quáng mê tín ký ức của "đời trước", cho nên đã chuẩn bị trước, cũng đã sắp xếp trước, một khi có dấu hiệu của luồng không khí lạnh thì lập tức ứng phó. Nhưng hoàn toàn không ngờ tới, tối nay không khí lạnh lại tới đột ngột như vậy, không có chút dấu hiệu báo trước nào mà bất chợt ập tới.
Thịnh An và Kỳ Lăng Vụ tận mắt nhìn thấy một màn kia huyền ảo tới mức nào, đáng sợ không phải là nhiệt độ thấp mà là nhiệt độ thấp giảm xuống trong nháy mắt. Cô vẫn luôn cảm nhận xem liệu thế giới này có bị trì hoãn thời gian hay không, liệu có tái hiện lại tình trạng bi thảm của Tây Nam hay không? Nhưng hoàn toàn không phải, Hách Kính Nghiệp khiến luồng khí lạnh tới trước nhưng lại không hề trì hoãn thời gian.
Rốt cuộc là anh ta làm như thế nào?
Ảnh hưởng mà nhiệt độ thấp mang tới chắc chắn không chỉ có như vậy. Số liệu mà Tống Lâm Uy báo cáo là của thành Bắc, một căn cứ tốt nhất, lớn nhất, một căn cứ có kỹ thuật và sức chiến đấu cao nhất. Đêm nay, rốt cuộc những căn cứ khác như thế nào, anh ấy không dám tưởng tượng.
Máy truyền tin tí tách hai tiếng. Tống Lâm Uy nhìn lướt qua rồi nhìn Thịnh An:
"Chị Thịnh, chỉ huy trưởng tìm cô cùng nhau đi an ủi mọi người."
Thịnh An gật đầu, nhấc chân đi ra bên ngoài...
Cùng lúc ấy.
"Đi thôi, nghỉ ngơi đủ rồi, toàn bộ thành viên của Cục tình báo Tận thế tập hợp, bắt đầu làm việc."
Lý Hâm và Lâu Minh Nguy vừa nãy còn ôm Lưu Việt không buông tay lập tức buông tay ra, sắc mặt nghiêm nghị, không cần biết trong lòng không đứng đắn đến đâu, lúc nên làm việc tất cả khó khăn đều có thể khắc phục.
Tưởng Ngư ngoan ngoãn tiến vào không gian. Trời lạnh như thế này, nhà nước cũng không sắp xếp một người vào trong không gian của cô ấy, từ đầu đến cuối đều để cô ấy bảo vệ không gian một mình. Phần thận trọng này luôn khiến cô ấy nhớ tới quá khứ luôn lo lắng có người cướp không gian của cô ấy, vô cùng chán nản.
Đều đi hết rồi. Trong phòng bỗng nhiên trống không, nhiệt độ cũng giảm xuống.
Rau diếp cá biến dị: "???"
Cho nên tôi thì sao? Tôi thì sao? Không có ai quan tâm tôi có đúng không?... Có còn là bảo bối nữa không thế?
Rau diếp cá tức đến mức đập rễ xuống đất, nhưng nhớ tới đất đai bị đóng băng ở bên ngoài nó lại sờ mái tóc giả đông cứng và mấy chiếc lá héo úa của mình... Nếu như không cắm rễ xuống đất được nữa thì nó sẽ thật sự héo mất. Không gian của Tưởng Ngư là nơi vừa ấm áp lại vừa có dinh dưỡng.
Tại sao không cho nó vào!
Rau diếp cá đứng nguyên tại chỗ, nguồn năng lượng mạnh mẽ vụn vỡ còn lại trong không khí, mơ hồ quấn quanh bên trên phiến lá của nó. Nó biến mất tại chỗ.
Trong không gian.
Tưởng Ngư đang chuẩn bị làm chín ít hoa quả, từ sau khi Dư Lợi Thiên và Trần Kiều Kiều chết, nếu như viện nghiên cứu không sắp xếp người tiến vào thì Tưởng Ngư sẽ lại phải dùng trò cũ, lại làm người trồng trọt một lần nữa. Cô ấy hái dâu tây bỏ vào trong miệng trước, ngâm nga bài hát, vác cái cuốc chuẩn bị làm việc.
Trước mặt, một câu rau diếp cá quen thuộc đáp đất. Lập tức cắm rễ xuống, chiếc lá cũng trở nên say sưa giống như đang nổi bong bóng vậy.
Tưởng Ngư: "???"
Cô ấy bị dọa tới mức dâu tây trong miệng cũng rơi mất, há hốc mồm. ... Đờ mờ, sao cái cây này lại vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền