Chương 592
Hôm nay tất cả chấm dứt ở đây, hậu cần lập tức sắp xếp cho bọn họ một nồi lẩu, điều này khiến một người Tây Nam như Giả Quang Lượng hạnh phúc đến mức muốn khóc. Khoảng thời gian này bọn họ quá vất vả, bận đến mức không được ăn uống đàng hoàng.
Tiến vào trong biệt thự, những người khác đã trở lại. Mọi người phân tán một chút sự chú ý khi Thịnh An trở lại.
Giả Quang Lượng ngồi bên cạnh nồi lẩu, kiên quyết không đổi chỗ ngồi, ngửi mùi hương, gương mặt say mê. Ngay sau đó, họ dừng nấu lẩu lại.
Giả Quang Lượng hét lớn:
"A a a, Lưu Việt, làm sao có thể để lẩu bị đông lại được, mau, đừng có dừng chứ, tối nay chúng ta chỉ trông cậy vào cậu và Giai Tuyết thôi đấy!"
Kha Giai Tuyết trợn mắt, cạn lời:
"Chỉ có anh cứ đòi phải ăn lẩu, cực kỳ phiền phức."
Lưu Việt nở một nụ cười thật thà, tiếp tục tăng nhiệt. Trên bả vai của anh ấy, Sơn Hoa dán chặt lấy anh ấy.
Thịnh An nhìn lướt qua mọi người, phát hiện Long Thiên Vũ và Tưởng Ngư không ở đây, cô nghi ngờ nhìn Tống Lâm Uy.
Tống Lâm Uy trả lời:
"Mùi rau diếp cá quá khó ngửi, làm lỡ việc ăn cơm, Long Thiên Vũ và Tưởng Ngư đưa nó tới viện nghiên cứu cây trồng dưới lòng đất, viện sĩ Chu đã mong đợi bảo bối của ông ấy từ lâu rồi."
Khoảng thời gian này cây rau diếp cá vẫn luôn ở bên cạnh Tưởng Ngư, phối hợp với cô ấy để tiến sĩ Nghiêm nghiên cứu. Tất nhiên, tạm thời chưa có phát hiện gì đặc biệt. Viện sĩ Chu không xác định lúc nào mình sẽ biến thành dị chủng, cho nên ông ấy rất ít khi rời khỏi viện nghiên cứu cây trồng, bây giờ đang chuyển xuống dưới lòng đất, ông ấy cũng gần như không rời khỏi phòng nghiên cứu cây trồng, mỗi ngày chỉ chủ động đi gặp lão Trử. Sau khi mùa đông giá rét tới, ông ấy và bảo bối của ông ấy đã bị tách ra mấy ngày rồi.
Vừa dứt lời, Long Thiên Vũ đã chớp nhoáng trở về. Tối nay hiếm khi được thoải mái ăn lẩu, Tưởng Ngư đã mang rau diếp cá tới chỗ của viện sĩ Chu rồi, để cho bọn họ "đoàn tụ".
Tưởng Ngư xoa tay, trực tiếp bổ nhào vào Cảnh Lạc Thiến, nói:
"Lạnh quá lạnh quá, Thiến Thiến, mau sưởi ấm cho tôi!"
Thịnh An ngăn cản cô ấy.
Tưởng Ngư nghi ngờ.
Thịnh An:
"Để bọn họ nấu, chúng ta vào không gian xem chút."
Khoảng thời gian này cô cũng bận, còn không có thời gian suy nghĩ tới vấn đề không gian của Tưởng Ngư, bây giờ rảnh rỗi cũng nên vào trong xem xem.
"Ồ." Tưởng Ngư rất nghe lời, cô ấy gật đầu đưa cô và Kỳ Lăng Vụ tiến vào. Kỳ Lăng Vụ không nói chuyện, nhưng tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận anh và Thịnh An là một thể, tất nhiên là sẽ hành động cùng nhau.
Ba người hoa mắt một cái tiến vào trong không gian.
Trong không gian rộng rãi ấm áp, một cây rau diếp cá cắm rễ ở trong đất đen, gương mặt hưởng thụ, hạnh phúc đến mức rễ cây cũng mọc ra, nhe nanh múa vuốt, cái lá trên đỉnh đầu lắc lư, phàm là Ngô Bất Ngữ ở chỗ này thì thế nào cũng phải nghe một bài ca. Mà bọn họ, đúng lúc xuất hiện trước mặt nó.
Hai bên đưa mắt nhìn nhau.
Tưởng Ngư: "??"
Rau diếp cá: "???"
Gần như là theo bản năng, rau diếp cá rút rễ ra quay người định chuồn. ... Chỉ có Tưởng Ngư tiến vào thì không sao, vậy mà còn có đôi tình nhân ma quỷ kia nữa!
Thịnh An túm nó lại.
Rau diếp cá giãy giụa hai cái nhưng không giãy ra được, nó muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền