Chương 595
Thịnh An cụp mắt, tiếp tục suy nghĩ.
Không gian, Tưởng Ngư nhỏ máu trở thành chìa khóa, có thể tiến vào từ bất cứ nơi đâu, một mảnh đất đen, 24 tiếng... Rất nhiều thông tin nhưng lại không đủ, không đưa ra được kết luận hoàn chỉnh.
Nhưng mà, chung quy lại họ cũng đã hiểu không gian hơn một chút.
Tống Lâm Uy lên tiếng:
"Ấy, nếu như có thể biết được càng nhiều thông tin về không gian hơn thì tốt rồi, hiện tại vẫn chưa nghĩ được cách hủy diệt mảnh vỡ, có lẽ, không gian hoàn toàn độc lập với thế giới này thật sự có thể trở thành hy vọng của chúng ta."
Nói xong, anh ấy lắc đầu, tiếc nuối vì thông tin biết được quá ít.
Những người khác cũng cảm thán giống vậy, tập thể thở dài.
Anh ấy nhìn Tưởng Ngư, không kìm được thở dài:
"Sau này cô vào không gian thì càng phải cẩn thận hơn, cô phải bảo đảm sự an toàn của chính mình, nhưng, không gian không thể trở thành đường lui để bảo đảm an toàn nữa, cô phải tự bảo vệ bản thân, cũng phải ở bên cạnh chúng tôi mọi lúc."
Tưởng Ngư nghiêm túc gật đầu.
Thịnh An mỉm cười:
"Sau này không có sự cho phép của bọn tao, không được vào trong không gian."
Sau này đến cả Tưởng Ngư cũng không thể tùy tiện tiến vào chứ càng đừng nói tới rau diếp cá.
Hơn nữa... Không gian càng có nhiều phát hiện thì càng quan trọng, cái cây này là thực vật biến dị, nếu như ra ra vào vào, mang phóng xạ của mảnh vỡ vào trong không gian, làm ô nhiễm không gian vậy thì thật sự là nguy to.
Tưởng Ngư là hy vọng, rau diếp cá cũng vậy.
Cô nắm chiếc lá đung đưa, dọa cây rau diếp cá dùng rễ cây quấn lấy cổ tay của cô, cành cây lay động, cả người đều tỏa ra...
[Tổ tông! Đừng làm loạn nữa, đừng nắm lá của tôi nữa, cẩn thận đấy!]
Cây rau diếp cá bị nắm lấy lá, chỉ có thể điên cuồng gật cái rễ cây.
Lúc này Thịnh An mới buông nó ra.
Vừa buông ra, cây rau diếp cá đã bổ nhào lên người Tưởng Ngư, giấu mình đi. ... Mẹ ơi, vừa nãy dọa chết Chiết rồi!
Tưởng Ngư trợn mắt, nhưng dù sao cũng là
"người làm ruộng"
, một thành viên của viện nghiên cứu cây trồng, cô ấy xác định nó không có bất cứ vấn đề gì xong thì vẫn để nó treo trên cổ tay.
Ông Tần đột nhiên mở miệng:
"Cái đó... Lẩu nấu xong rồi, hay là ăn trước đi?"
Ông ta có chút thèm thuồng nuốt nước bọt.
Long Thiên Vũ trợn mắt, cạn lời:
"Thật là ngưỡng mộ với sự vô tư của ông, trừ ăn uống chơi thì không cần để bụng tới chuyện gì."
Ông lão Tần chính là sự tồn tại cuối cùng của việc mặc kệ mọi thứ, vui được ngày nào hay ngày đó, trên người ông ta thể hiện rất rõ ràng.
Có điều, cuộc thảo luận kết thúc, quả thực là nên ăn cơm rồi.
Lẩu đang sôi ùng ục, đã đun được một lúc lâu rồi, thức ăn bên trong sôi trào.
Giả Quang Lượng vội vàng đưa đũa ra.
Lúc Long Thiên Vũ đi qua, đúng lúc nhìn thấy cậu ta đang gắp rau diếp cá thì bùng nổ ngay tại chỗ.
"Giả Quang Lượng cậu tìm chết à! Vậy mà lại cho rau diếp cá vào nấu, có muốn để người khác ăn nữa không thế? Cậu có đạo đức không thế?"
Long Thiên Vũ mắng.
Giả Quang Lượng:
"Sau này toàn là rau diếp cá, chỉ huy trưởng nói rồi, để mọi người thử tiếp nhận, anh nếm thử đi, thật sự rất ngon, chỉ cần anh ăn thêm hai miếng, anh nhất định sẽ yêu nó đấy!"
"Tôi không ăn! Dám cho rau diếp cá vào trong, hôm nay cậu cũng đừng hòng ăn!"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền