Chương 597
Từ khi mạt thế đến bây giờ, thiên tai hết đợt này tới đợt khác. Tai họa sau mùa đông là thiếu oxy, tháng thứ hai của mùa xuân vốn là lúc khí oxy về không, nhưng đời trước hoàn toàn không có. Điều kỳ lạ là đời trước.
Kỳ Lăng Vụ:
"Đời trước của nhóm người Lê Uyển Vân không có, ít nhất là không khí không về không."
Có lẽ khí oxy đang giảm nhưng không về không.
Cho nên...
Tống Lâm Uy định trả lời theo bản năng – Tất nhiên cũng là anh ta! Nhưng rất nhanh, có vẻ như anh ấy nhớ tới gì đó mà ngồi thẳng người dậy:
"Thiên thạch phá hoại tầng khí quyển, thế giới xảy ra hỏa hoạn mấy tháng, phóng xạ của mảnh vỡ thiên thạch, mưa axit, toàn bộ thảm thực vật bị phá hủy cùng với mùa đông đáng sợ, đất đai không cắm rễ vào được, vốn nên... Thiếu oxy."
Thiếu oxy, đây là xu hướng tất yếu.
Vạn Nguyên đưa ra một suy đoán:
"Liệu có phải là có liên quan tới số lượng người không? Đời này số người sống gấp mấy chục lần đời trước, cho nên tiêu hao khí oxy cũng nhiều hơn?"
Tiến sĩ Nghiêm:
"Không loại trừ khả năng này."
Hàm lượng khí oxy giống nhau, vào lúc không có thảm thực vật cấp bù, người càng nhiều thì sẽ tốn càng nhiều, cũng sẽ càng dễ thiếu oxy hơn, người ở đời trước quá ít.
Tưởng Ngư nghiến răng kèn kẹt:
"Vậy phải làm thế nào? Để loài người tự tàn sát lẫn nhau vì khí oxy khan hiếm à?"
Đời trước thiếu thốn tài nguyên, cộng thêm sự tồn tại của dị chủng, nội bộ của bọn họ mâu thuẫn chồng chất, tự giết lẫn nhau. Đời này đã tích lũy vật tư từ trước, quốc gia thống nhất quét sạch dị chủng, vốn không nên xuất hiện tình trạng tàn sát lẫn nhau, nhưng thiếu oxy... Phảng phất như kéo vấn đề về đời trước. Người quá nhiều, khí oxy không cung cấp được cho nhiều người như vậy.
Kỳ Lăng Vụ nói từng câu từng chữ:
"Tàn sát lẫn nhau, nội chiến, máu tươi, tử vong."
Tống Lâm Uy hít sâu một hơi, lắc đầu rồi bình tĩnh nói:
"Sẽ không đâu, đó không phải là cách giải quyết vấn đề, chúng ta có thể trồng rau diếp cá trong phòng, cùng với khí oxy nhân tạo, sau đó..."
Dừng một lát, anh ấy cười lạnh:
"Sau đó nhìn Hách Kính Nghiệp có chuẩn bị đồng quy vu tận hay không, đời trước không có nguyên nhân thiếu khí oxy, chúng ta chắc chắn có thể tìm được, không tìm được thì đợi Hách Kính Nghiệp tìm!"
Cùng lắm là dùng hết, tuyệt đối không thể để Hách Kính Nghiệp được như ý.
Nhưng.
Thịnh An cầm tờ giấy kia, nhìn chằm chằm vào kết luận bên trên, ngón tay vô thức khoanh tròn trên tờ giấy, đôi mắt phượng sâu không thấy đáy, đầu lông mày hơi cau lại.
"Đội trưởng Thịnh?"
Tiến sĩ Nghiêm khẽ mở miệng.
Thịnh An hồi thần, chậm rãi nói:
"Tôi đang nghĩ một vấn đề, luồng không khí lạnh tới sớm là do Hách Kính Nghiệp làm, nhưng thiếu oxy thì sao?"
Tống Lâm Uy trầm mặc:
"Có lẽ, anh ta có cách ứng phó khác."
Nếu không, không thể nào giải thích được lý do anh ta làm như vậy.
Thịnh An ngẩng đầu nhìn anh ấy, ánh mắt không chút gợn sóng:
"Tốn không nổi, Hách Kính Nghiệp chưa bao giờ đau lòng vì cái chết của dị chủng, nhưng chúng ta sẽ đau lòng vì cái chết của đồng bào."
Đây không phải cách tiêu hao công bằng, bọn họ cũng không tiêu hao nổi. Trong nước có cẩn thận đến mấy thì dân số cũng chết hơn một nửa như cũ, mùa đông giá rét này trôi qua sẽ còn giảm nhanh nữa. Ngoài nước... Bọn họ càng chưa bao giờ chú ý tới, cũng không dám chú ý, đó là địa ngục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền