Chương 601
Trong đêm. Ngày mai phải xuất phát, mọi người đều chìm vào giấc ngủ.
Thịnh An ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt sâu thẳm. ...
Thịnh An và Kỳ Lăng Vụ ngồi trên mái nhà, hoa rơi vương trên đầu gối họ, rất nhanh sau đó phát ra âm thanh xào xạc loẹt xoẹt, dây leo kéo ba người khác cùng bò lên.
Thịnh An và Kỳ Lăng Vụ đồng thời đưa tay ra, kéo Tống Lâm Uy, Tần Hiên và ông lão Tần lên.
Tống Lâm Uy lạnh phát run:
"Lạnh... lạnh quá."
Thịnh An nhíu mày:
"Thế anh lên làm đây làm gì? Còn dẫn cả bọn họ lên?"
Tần Hiên và ông lão Tần một già một nhỏ, là thành viên cốt lõi duy nhất dưới mặt đất, mặt đất quả thực khá lạnh, không có dị năng mạnh thì sao có thể chống chọi được?
Ông lão Tần ôm Tần Hiên, run cầm cập:
"Rốt... rốt cuộc là làm gì thế?"
Ông ta và Tần Hiên khom người lại như quả bóng, lạnh đến mức không thể chịu được, mới ra ngoài có một lúc mà lông mi đã đóng băng vào rồi.
Cái thời tiết chết tiệt này.
Rau diếp cá chui vào quần áo của Tống Lâm Uy, hình như vẫn chê không đủ ấm, nó lấy cành cây quất vào người anh ấy một cái, như trách móc thời tiết lạnh như này mà gọi nó dậy, bắt nó làm việc.
Tống Lâm Uy run như cầy sấy:
"Ngày mai phải đi gặp Hách Kính Nghiệp rồi, tôi muốn... để Tần Hiên xem."
Đây mới là mục đích của anh ấy.
Tần Hiên phát động dị năng.
Ngay sau đó, đôi mắt cậu nhóc đỏ sóc, những tia máu đỏ đông cứng lại trên mặt, nhìn có chút đáng sợ, sắc mặt cậu nhóc cũng trở nên trắng bệch.
Cậu nhóc vẫn cố gắng tiên tri, gương mặt ngày một trắng.
"Hiên Hiên!" Ông lão Tần hơi lo lắng.
Thịnh An đưa tay ra, tỏ ý ngăn cậu nhóc phát động dị năng, khẽ nói:
"Đừng thử nữa."
Tần Hiên chớp mắt, ông lão Tần lau mồ hôi cho cậu nhóc, thầm thở dài.
Tần Hiên:
"Không xem được."
Cậu nhóc có chút hổ thẹn.
Thịnh An lắc đầu, không bất ngờ.
Lần trước Hách Kính Nghiệp đã thất thế trước dị năng của Tần Hiên, nên lần này rất khó phát huy tác dụng.
Hơn nữa, lần này còn liên quan đến một lượng lớn thiên thạch – nguồn gốc của dị năng, nên khá khó để nói trước chiến thắng.
Kỳ Lăng Vụ xoa gương mặt trắng bệch của Tần Hiên, lo lắng:
"Dị năng quy tắc trật tự khi dùng sẽ tiêu hao rất lớn."
Mỗi lần sử dụng Tần Hiên đều rất đau đớn, có thể tưởng tượng được cảm giác của Thịnh An khi sử dụng dị năng thời gian.
Chẳng trách hiện giờ cô là dị năng giả quy tắc trật tự hoàn hảo duy nhất.
Tống Uy Lâm chỉnh lại quần áo cho Tần Hiên, dúi máy sưởi ấm tay vào ngực cậu nhóc, thở dài:
"May mà Tần Hiên khoẻ mạnh bình thường, dị năng không ảnh hưởng đến sức khoẻ cậu nhóc, ngược lại cậu nhóc còn phát triển rất nhanh và rất tốt."
Tần Hiên và Tiểu Hi đều đại diện cho hy vọng, phát triển tốt.
Theo dòng thời gian, có khả năng luôn ở gần mảnh vỡ, Tần Hiên lớn nhanh hơn Tiểu Hi một chút.
Thịnh An kéo rau diếp cá ra, chọc vào lá của nó:
"Đưa họ về đi."
Rau diếp cá: "..."
Thật sự coi nó là người vận chuyển.
Nó lại vươn cành ra, đưa hai người về.
Trước khi rời đi, ông lão Tần bỗng ngoái đầu lại hỏi Thịnh An:
"Sao cứ phải mạo hiểm như vậy? Nhỡ thất bại thì sao?"
Thịnh An đáp:
"Bởi vì, nếu đã chắc chắn thất bại, chúng ta phải tìm ra hướng đột phá."
Ông lão Tần vẫn chưa hết lo lắng: "Nhưng vẫn chưa thất bại mà, có thể sống sót qua ngày,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền