Chương 640
Kỳ Lăng Vụ không biết thế giới bên ngoài đã trôi qua bao lâu, anh hành tẩu trong những mảnh thời gian ngày qua ngày, bước đi trên dòng sông thời gian không có điểm dừng, nhưng chưa bao giờ quay đầu lại.
Dọc theo thời gian, anh đi tìm dấu vết của cô.
Mảnh vỡ thời gian đan xen, ngẫu nhiên là tương lai, ngẫu nhiên là quá khứ.
Anh đi qua nơi thiên thạch rơi xuống, đi qua lửa lớn nắng hè chói chang, đi qua mưa axit đầm đìa, đi qua băng thiên tuyết địa, cũng đi qua sự phồn hoa an bình trước tận thế, cùng với những mảnh đất khô cằn không có sinh linh...
Hiện tại đang là đầu năm thứ ba của tận thế.
Vào năm thứ tư của hành trình, cuối cùng anh lại gặp được một người quen – Trang Phàm.
Nơi này dường như là một căn cứ nào đó ở phương nam.
Căn cứ tồi tàn, người bên trong cũng khốn cùng và thất vọng, phần lớn là dị năng giả. Họ tụ tập lại nhưng vì dị chủng mà đề phòng lẫn nhau.
Trang Phàm là một ngoại lệ.
Mặt anh ấy lạnh tanh, lạnh lùng đi ngang qua mọi người.
Có người chào anh ấy: "Anh Trang."
Trang Phàm quay đầu nhìn, mặt không biểu cảm: "Ừ."
Người kia: "..."
Chờ đến khi Trang Phàm đi rồi, vô số tiếng phẫn nộ và oán giận vang lên:
"Có gì đặc biệt hơn người đâu?"
"Đúng vậy, kiêu ngạo quá rồi đấy, chẳng trách bị gọi là trang bức phạm."
"Quá kiêu ngạo, bộ anh ta nghĩ mình là Long Ngạo Thiên sao?"
"Phiền quá, nếu không phải vì năng lực đặc thù của anh ta, tôi đã giết anh ta từ lâu rồi."
"Muốn đánh anh ta."
...
Vì thế, Trang Phàm lại bị trùm bao tải.
Đây là một thế giới hỗn loạn vậy đấy.
Nhưng đồng thời, cũng vì năng lực đặc thù của anh ấy, mấy người đánh anh ấy đều gặp phải xui xẻo.
Một chữ "chết", không chỉ giết chết tất cả người đánh lén, mà cả những người đi ngang qua cũng bị liên lụy, suýt nữa thì chết.
Mọi người luôn e ngại và sợ hãi năng lực của anh ấy.
Anh ấy chỉ nói một chữ đã giết nhiều người như vậy, nếu nói nhiều chữ hơn thì sao?
Khi Trang Phàm ra ngoài lần nữa, mọi người lập tức tránh xa, ánh mắt mang theo sự đề phòng, cảnh giác, sợ hãi và chán ghét... như khi họ nhìn thấy dị chủng mà họ sợ hãi e dè.
Trang Phàm không thể ở lại.
Anh ấy quyết định đi đến thủ đô.
Anh ấy biết nơi đó có các cao thủ rất mạnh, họ chắc sẽ không quá kinh ngạc trước tình huống của anh ấy đâu nhỉ?
Trên đường, Trang Phàm gặp được một người khác cũng đang đi đến thủ đô – Khương Linh.
"Anh là ai?"
Khương Linh tò mò hỏi.
Trong thời đại này, có thể một mình đi qua rừng núi hoang vắng, nếu không phải dị chủng thì cũng là dị năng giả có thực lực siêu cường, mà ngay cả dị chủng cũng cần phải có thực lực tuyệt đối.
Cô ấy đã đi lâu như vậy, đây là người đầu tiên cô ấy gặp.
Trang Phàm trầm mặc một lát, rồi mở miệng: "Phàm."
Khương Linh: "???"
Tôi chỉ hỏi anh là ai thôi mà, có cần phức tạp vậy không?
Cô ấy hít sâu một hơi, dù sao cũng không hiểu rõ tình huống của người trước mặt nên không ra tay, đè nén hỏa khí, lạnh lùng nói:
"Anh cũng tới thủ đô à? Anh cũng biết phía căn cứ thủ đô, quốc gia đã bắt đầu tuyên bố lệnh triệu tập rồi à?"
Trang Phàm sửng sốt.
Lệnh triệu tập?
Anh ấy đột nhiên nhìn về phía cô ấy, kinh ngạc: "À?"
Khương Linh: "..."
Cô ấy là một cô gái tốt tính mà, nhịn một chút.
Vì thế, cô ấy dời tầm mắt, không nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền