Chương 104: Nếu Quỷ Bị Thương, Phải Làm Thế Nào Mới Có Thể Hồi Phục?
Lời của Thanh Vũ như một nhát búa nặng nề đánh sập toàn bộ lý trí của Sở thị.
Bà gần như phát điên mà lắc đầu, không chịu thừa nhận, hơi thở nghẹn lại rồi ngất lịm.
Mà ba phụ tử Tạ Vận, Tạ Sơ, Tạ Lăng sau khi biết được sự thật cũng không thốt nổi một lời.
Sự thật tàn nhẫn, nhưng đó chính là hiện thực.
Đôi mắt Tạ Vận đỏ hoe, đưa tay che mặt để nén xuống cảm xúc trong lòng, hắn không thể nào tiếp tục nhìn thẳng vào Sở thị được nữa.
Lúc này trong lòng hắn chỉ còn một suy nghĩ.
Hắn muốn gặp đứa trẻ ấy.
Đứa con đáng thương từ khi sinh ra đã bị xóa bỏ sự tồn tại, một đứa trẻ mà hắn chưa từng gặp mặt, chưa từng hay biết.
“Đứa bé đó… bây giờ ở đâu?” Tạ Vận giọng run rẩy hỏi.
Thanh Vũ hờ hững đáp: “Nó chưa chắc đã muốn gặp các ngươi.”
“Ta… ta biết. Nhưng dù chỉ một lần thôi, chỉ cần một lần nhìn thấy con bé cũng được. Chúng ta có lỗi với nó, nó không đáng phải chịu những điều này, không đáng…”
“Nếu nó chịu xuất hiện, ta có thể để các ngươi gặp mặt.” Giọng Thanh Vũ lạnh lùng, dường như không hề cảm thông: “Ta chỉ ở lại một đêm, nếu trước khi trời sáng ngày mai nó không chịu lộ diện, ta sẽ đi.”
Nói xong nàng xoay người rời đi.
Tạ Vận lảo đảo suýt ngã, may nhờ có Tạ Sơ đỡ lấy, sắc mặt hắn cũng trắng bệch, vỗ về Tạ Vận:
“Phụ thân, người hãy bảo trọng. Chúng ta vẫn còn một đêm, nếu muốn muội muội tự nguyện gặp mặt, trước tiên phải để muội ấy thấy được thành ý của chúng ta.”
“Đúng, đúng! Tử Uyên, con nói rất đúng.” Tạ Vận như bám được phao cứu sinh, cố gắng vực dậy tinh thần.
“Ta sẽ chuẩn bị hương án trước, con đến chỗ Nghiên nhi và hiền tức sắp xếp một chút đi.”
Tạ Sơ gật đầu, vỗ vai Tạ Lăng rồi nhanh chóng rời đi.
Trong sân, Thanh Vũ đang đút hạt óc chó cho tiểu Ngọc Lang, Dạ Du nằm ườn một bên lười nhác nói: “Không phải bảo chỉ xem kịch vui, không nhúng tay sao?”
“Xem kịch vui của Sở thị, đâu có nói không can thiệp vào chuyện của tiểu oán linh.” Thanh Vũ uể oải đáp: “Dám bắt nạt quỷ của chúng ta, đây không còn là chuyện có nhúng tay hay không nữa.”
Dạ Du bĩu môi: “Tiểu quỷ đó tốt nhất là có chút cốt khí, đừng ra mặt.”
Ánh mắt Thanh Vũ khẽ dao động, nhàn nhạt nói: “Nó có xuất hiện hay không chẳng liên quan gì đến cốt khí cả.”
Dạ Du cười nhạt, vẻ mặt có chút âm trầm.
Lúc này, Tạ Sơ đã quay lại.
Hắn chỉ nhẹ nhàng gật đầu: “Ta đưa mọi người đến nghỉ tại Tây viện trước.”
Thanh Vũ không phải lần đầu đến phủ Định Quốc Công, Tây viện cách viện của Tạ Lăng cũng không xa.
Trên đường đi Tạ Sơ trầm mặc không nói, chỉ có ánh mắt của Dạ Du thỉnh thoảng lướt qua người hắn, không biết đang nghĩ gì.
Đi ngang qua hồ nước trong hoa viên, Thanh Vũ thoáng liếc mắt nhìn mặt hồ, Tiêu Trầm Nghiên cũng chú ý đến, ánh mắt cũng dừng trên làn nước.
Miệng tiểu Ngọc Lang hơi mở ra, nhưng một bàn tay lớn đã kịp đưa đến che lại. Cậu bé ngẩng đầu, liền bắt gặp đôi mắt híp híp gian xảo của vị quỷ phu tử thiếu đạo đức nhà mình.
Dạ Du khẽ lắc đầu, làm một động tác ra hiệu im lặng.
Tiểu Ngọc Lang ngoan ngoãn gật đầu nhưng vẫn không nhịn được mà lén liếc nhìn hồ nước thêm vài lần.
Vì vừa rồi cậu bé đã nhìn thấy một tiểu cô nương.
Toàn thân trắng như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền