ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 106. Người Thích Hóng Chuyện Không Sợ Lớn Chuyện

Chương 106: Người Thích Hóng Chuyện Không Sợ Lớn Chuyện

“Muội muội ~ Muội muội ~”

Giọng của Tạ Lăng vọng đến từ không xa.

Tiểu cô nương như chim sợ cành cong, cảnh giác ngẩng đầu, nhìn Vương Ngọc Lang rồi nói:

“Ta không muốn gặp huynh ấy.”

“Ngươi cũng trốn đi.”

“Hả? Ồ ồ.” Vương Ngọc Lang đành thổi tắt hương nến, vội vã nấp vào bóng cây. Nhờ ánh trăng, cậu có thể thấy Tạ Lăng đã xuất hiện trên cây cầu thấp, vừa gọi “Muội muội” vừa không ngừng nhìn xuống dưới.

Tiểu cô nương lạnh nhạt quan sát cảnh tượng ấy.

Vương Ngọc Lang nhỏ giọng hỏi: “Không để ý đến huynh ấy sao?”

“Không.” Tiểu cô nương hờ hững đáp: “Huynh ấy ngốc lắm, nói năng còn chẳng rõ ràng, ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được, còn muốn bảo vệ người khác.”

“Vậy à, hèn gì tiểu Tuyết muội muội thấy huynh ấy đến thì vui thế.”

“Ai vui chứ?” Sắc mặt tiểu cô nương lập tức u ám, trông càng thêm quỷ dị: “Đừng có tùy tiện đặt tên cho ta.”

“Rõ ràng là rất vui mà.” Vương Ngọc Lang gãi đầu, cười nói, “Bởi vì ca ca của muội rất thương muội, muội biết mà, đúng không?”

Tiểu cô nương im lặng, tựa như sự thật mà nàng luôn không muốn thừa nhận đã bị bóc trần.

“Tiểu Tuyết muội muội, trên thế gian này vẫn có người mong chờ sự tồn tại của muội, quan tâm muội, yêu thương muội.”

Giọng nói của cậu bé chân thành, mềm mại: “Muội bị thương huynh ấy sẽ đau lòng cùng muội; muội buồn huynh ấy sẽ còn buồn hơn muội nữa.”

“Phụ thân ta cũng không thương ta, thậm chí còn muốn giết ta. Ban đầu ta cũng rất đau khổ, nghĩ rằng có phải do bản thân không tốt hay không. Nhưng mẫu thân nói với ta rằng, trên đời này có phụ mẫu yêu con hơn cả mạng sống nhưng cũng có những kẻ không đáng làm phụ mẫu.”

“Đó không phải lỗi của chúng ta. Nếu người khác không yêu thương chúng ta thì chúng ta tự yêu thương chính mình là được rồi.”

“Nếu có ai thật lòng yêu thương chúng ta thì hãy lấy chân tâm mà đáp lại. Muội xem đi, muội đáng yêu hơn chính muội tưởng nhiều lắm.”

Vương Ngọc Lang nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nhỏ: “Ca ca của muội thích muội, ta cũng thích muội nữa!”

Gió đêm khẽ lướt qua, mang theo tiếng nức nở lo lắng của thiếu niên.

Tiểu nữ quỷ lặng lẽ nhìn cậu bé trước mặt, đôi mắt trắng bệch khẽ động rồi bỏ lại một câu:

“Ta không phải muội muội của ngươi.”

“Tiểu tử ngốc, ta lớn hơn ngươi đó…”

Giọng nói nàng vừa dứt, bóng quỷ cũng biến mất.

Trên cây cầu thấp, Tạ Lăng vẫn không ngừng cúi đầu tìm kiếm. Khi thân thể cậu lảo đảo, suýt rơi xuống nước thì một bàn tay trắng bệch vươn ra kéo cậu lại.

Tạ Lăng ngã ngồi xuống đất, vừa ngẩng đầu liền thấy tiểu nữ quỷ bỗng nhiên xuất hiện. Cậu chẳng màng cơn đau, lập tức bật dậy, nhào tới ôm lấy nàng.

“Hu hu… Muội muội…”

Toàn thân tiểu nữ quỷ ướt đẫm, lạnh như băng, nhưng Tạ Lăng chỉ biết khóc nấc lên, thở không ra hơi.

“Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho bà ta.”

“Muội muội, muội có bị thương không?”

Hai người đồng thời cất lời.

Tiểu nữ quỷ sững sờ.

Chỉ thấy Tạ Lăng nắm lấy tay nàng, lật qua lật lại xem xét.

Không giống những oan hồn hư ảo khác, tiểu nữ quỷ có thân thể thực sự. Nhưng trên cánh tay gầy guộc của nàng chi chít những vết bầm tím cũ kỹ, như những tổn thương chồng chất qua năm tháng vĩnh viễn không thể xóa đi.

Xác nhận không có vết thương mới Tạ Lăng mới nhẹ nhõm thở phào, lộ ra nụ cười ngốc nghếch: “Tốt quá rồi, muội muội không bị thương.”

Tiểu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip