ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 109: Hồng Loan Tinh Động

Người trên giường không hề có phản ứng nhưng trong lòng Tiêu Trầm Nghiên lại dậy sóng mãnh liệt. Hắn chằm chằm nhìn nàng cho đến khi bên ngoài vang lên giọng của Bách Tuế – đã đến giờ vào triều.

Chờ Tiêu Trầm Nghiên rời đi Thanh Vũ mới trở mình.

Bút phán quan thở dài: “Sớm muộn gì ngươi cũng để lộ chân tướng, bây giờ ngay cả giả bộ ngươi cũng không muốn nữa à?”

Từ sau khi Tiêu Trầm Nghiên khắc tên nàng lên bài vị, vô tình ‘chuốc say’ nàng, Bút phán quan đã nhận ra thái độ của Thanh Vũ đối với Tiêu Trầm Nghiên không còn giống trước.

Nàng không mở mắt, lười biếng đáp: “Ngay từ đầu lo lắng của ngươi đã là thừa. Ta đã tham gia vào, số mệnh của những kẻ cùng trong ván cờ này sớm đã bắt đầu thay đổi rồi.”

Bút phán quan hừ nhẹ: “Đã vậy thì ngươi thẳng thắn thừa nhận mình chính là Vân Thanh Vũ luôn đi, đỡ để cái tên nghiên mực nhà ngươi ngày nào cũng đoán tới đoán lui.”

“Thừa nhận là chuyện không thể nào.”

Thanh Vũ uể oải nói: “Thừa nhận rồi chẳng phải ta thấp hơn hắn một bậc sao? Ai muốn gọi hắn là ca ca chứ.”

Huống hồ, toàn bộ lịch sử đen tối hồi nhỏ của nàng đều nằm trong tay hắn.

Nàng tuyệt đối không để cái tên nghiên mực kia nắm thóp.

Hơn nữa, với mức độ tin tưởng hiện tại giữa nàng và Tiêu Trầm Nghiên, cũng chẳng cần thiết phải lộ thân phận.

Bút phán quan cảm thấy Thanh Vũ không nói ra thân phận thật của mình còn có nguyên nhân khác, nhưng nàng không chịu mở miệng, dù ai cũng không moi được lời nào từ nàng. Cuối cùng nó cũng không hỏi nữa.

Mấy ngày sau Tiêu Trầm Nghiên lại bận đến mức không thấy bóng dáng. Hắn tiếp quản Hộ Bộ, bắt đầu kiểm tra sổ sách, khiến triều đình dạo gần đây gió mây biến đổi, tình thế căng thẳng.

Thiếp mời của Hách Hồng Anh được đưa đến, Thanh Vũ cũng có chút bất ngờ.

Nàng từng gặp Hách Hồng Anh ở Đông Cung, đối phương là một cô nương mạnh mẽ dứt khoát khiến nàng ấn tượng khá sâu.

Đáng tiếc, khi nàng chết ở kiếp trước Hách Hồng Anh mới chỉ bảy tám tuổi, hơn nữa còn không sinh ra ở kinh thành nên chẳng có giao tình gì với nàng.

Nhưng điều khiến Thanh Vũ đồng ý lời mời chính là – trong thiếp, Hách Hồng Anh còn mời cả Mục Anh.

Trời tháng tám cao trong vời vợi, chim nhạn đã bắt đầu bay về phương nam.

Hách Hồng Anh hẹn Thanh Vũ và Mục Anh lên núi tiễn biệt mùa xanh, mà địa điểm lại trùng hợp chính là núi Hành Lộc.

(“tiễn biệt mùa xanh“ có thể hiểu là một hoạt động truyền thống, trong đó người ta lên núi cao để tiễn biệt mùa xanh, tức là tiễn mùa hè, đón mùa thu)

Đã lâu rồi Thanh Vũ chưa ghé miếu sơn linh thế nên nàng quyết định nhận lời.

Giờ đây tiểu Ngọc Lang đã có Dạ Du làm phu tử, ban đêm thỉnh thoảng theo Dạ Du tuần tra âm gian, ban ngày lại được Tư Đồ Kính dạy dỗ, bận rộn như con quay.

Mục Anh ngược lại lại khá nhàn rỗi, nghe nói Hách Hồng Anh mời mình nàng cũng rất bất ngờ.

Trên xe ngựa.

Mục Anh vuốt bộ võ phục cưỡi ngựa trên người, có chút bần thần. Đã nhiều năm nàng không còn cưỡi ngựa nữa.

“Anh Tỷ vẫn mặc thế này là đẹp nhất.”

Nghe giọng Thanh Vũ, Mục Anh nhìn nàng, thoáng cười mang theo chút hoài niệm: “Ta cũng đã lâu lắm rồi không cưỡi ngựa, suýt nữa quên mất phải cưỡi thế nào.”

“Luyện nhiều thì sẽ nhớ thôi. Sau này tỷ còn có thể dạy tiểu Ngọc Lang võ nghệ nữa.”

Nghĩ đến tương lai Mục Anh cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip