ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 555

Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên đều rõ, Thái Nhất là lão phụ thân (nhạc phụ) lâu lâu lại không vừa mắt hiền tế.

Dù Tiêu Trầm Nghiên cũng là đứa trẻ được hắn nuôi lớn, đích thân truyền dạy nhưng rốt cuộc vẫn là “con heo” ủi vào “bắp cải” nhà mình.

Thanh Vũ liếc nhìn Tiêu Trầm Nghiên bằng ánh mắt “huynh tự cầu phúc đi”, không hề có chút khí tiết nào liền bỏ chạy mất dạng.

Chuyến đi ngoại vực lần này nàng cũng chẳng động thủ nhiều, thần hồn thì không mỏi mệt nhưng thân xác thì lại ê ẩm, khó chịu khắp nơi.

Chắc hẳn là do con chim điên kia gây ra, giờ nàng cảm thấy cả người toát ra một mùi… điên!

Phải đi tẩy rửa mới được!

Thanh Vũ lập tức tới U Minh trì, đến nơi thì thấy Dạ Du vẫn còn ngâm mình trong đó.

Nam tử áo trắng đang quỳ ngồi bên bờ nước, nghe tiếng liền quay đầu lại nhìn nàng.

“Sát Sát.” — Tiêu Dao Quang, hay nói đúng hơn là Nhật Du, cất tiếng gọi.

Thanh Vũ ngẩn ra một thoáng, gãi gãi tai:“Lâu rồi không ai gọi ta cái kiểu không biết chữ như vậy.”

Nàng nhìn Nhật Du đầy khó tả:“Tỉnh từ bao giờ rồi?”

Nhật Du: “Mới tỉnh không lâu.”

“Đã bảo bao nhiêu lần là chữ đó đọc là ‘Sát’ (Sát thần), không phải ‘Sát’ (giết).” Thanh Vũ tiến lên, không chút khách sáo đẩy Nhật Du sang bên, tự mình ngồi xuống, chê bai:“Ngươi làm người mấy chục năm rồi mà vẫn mù chữ à?”

Nhật Du mỉm cười:“Gọi như vậy mới đặc biệt chứ.”

Một gáo nước văng thẳng vào mặt Nhật Du.

Dạ Du cười lạnh:“Tỉnh chưa? Nếu chưa thì ta sẽ mượn một thau nước tiểu từ Phẩn Trì địa ngục để tưới tỉnh ngươi! Đặc biệt? Đúng là đặc biệt vô học! Phí công đọc bao nhiêu sách ở nhân gian!”

Nhật Du lau mặt, không nhìn hắn mà quay sang Thanh Vũ:“Hắn bảo ngươi bắt hắn ngâm ở U Minh trì tám mươi mốt ngày. Ta thấy thời gian vậy vẫn ngắn, chi bằng để hắn ngâm tám mươi mốt năm rồi hãy lên bờ.”

Dạ Du cười nhăn răng:“Không hổ là huynh đệ do ta nuôi lớn! Quả là một con sói mắt trắng!”

Nhật Du nhìn hắn:“Ngươi nuôi ta bằng cách đổ sữa vào mũi ta? May mắn thay lúc ta còn là tiểu oa nhi vốn không phải là người, nếu là người chắc đã bị ngươi cho uống sữa chết từ nhỏ rồi.”

“Đồ chết toi! Đánh hắn! Cái thứ bất hiếu này! Hắn sống lại chỉ để chọc giận ta thôi!”

Nhật Du vẫn giữ vẻ điềm đạm, quay sang Thanh Vũ cười:“Sát Sát, hắn gây rối lắm, chỉ có ngươi mới khiến hắn ngoan ngoãn được.”

Thanh Vũ giật giật khóe miệng, nhìn hai con quỷ bằng ánh mắt lạnh lùng, một lúc sau…Một tiếng thét thảm, một tiếng r/ên rỉ.

Nhật Du và Dạ Du cùng bị ném xuống U Minh trì, mỗi người một bên đều có một mắt gấu trúc to tướng.Tím bầm!

Quỷ hồn của Thanh Vũ rời khỏi thân xác sau đó thổi một luồng khí lên thân xác mình. Ngay lập tức, thân xác kia trở nên mỏng như tờ giấy.

Nàng nhấc đôi vai áo của mình, như đang giũ bụi, vung tay mạnh mấy chục lần.

Đồ hiphop trẻ emSau đó vứt luôn thân xác ấy xuống nước, bắt đầu kỳ kỳ cọ cọ.

Hai con quỷ nhìn thấy nàng dùng thân xác mình như lớp da giả, giặt trong U Minh trì như giặt y phục, ra tay chẳng chút nể tình.

Dạ Du châm chọc:“Nghe nói ngươi và Di Nhan đã từng đổi hồn với nhau một thời gian, sao hả? Hắn dùng da ngươi nhảy vào hố phân à?”

Thanh Vũ liếc mắt một cái, quay sang Nhật Du:“Đề nghị vừa rồi của ngươi bản tọa đồng ý. Bản tọa thấy tám mươi mốt năm vẫn còn ít. Trấn áp hắn tám trăm mười năm luôn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip