Chương 557
Phụ thân của chủ tử? Vậy không phải là…
Ý nghĩ trong đầu Bách Tuế còn chưa thành hình liền thấy nam nhân trước mặt đột nhiên sa sầm mặt. Rõ ràng không có sát khí tỏa ra nhưng hắn và Trường Mệnh lại đồng loạt quỳ sụp xuống đất, miệng mũi chảy máu.
“Ta không phải.”
Bách Tuế nghe thấy lời phủ nhận của nam nhân.
Giống như có ngàn vạn lưỡi dao đang lăng trì hồn phách của mình, Bách Tuế không nói nên lời, chỉ có một ý nghĩ lóe lên: Đây là một tên điên!
Không thì sao vừa nhận mình là phụ thân của chủ tử, quay đầu đã phủ nhận ngay tắp lự?
Bách Tuế không còn sức để nghĩ nhiều hơn, hắn cảm thấy mình sắp chết rồi.
Không phải kiểu thân xác diệt vong, linh hồn hóa quỷ, mà là loại hồn phi phách tán chết không còn mảnh nào. Rõ ràng nam nhân đứng đối diện – gương mặt giống chủ tử như đúc – ngay cả ngón tay cũng chưa động…
Đột nhiên, một luồng sức mạnh hất văng Bách Tuế, Trường Mệnh và những người khác ra khỏi Yểm Vương phủ, chậm thêm một hơi thở nữa bọn họ sẽ bị sát khí nghiền thành bột mịn.
…
…
Toàn bộ Yểm Vương phủ chỉ còn lại Già Lam.
Sát khí vô hình bao phủ cả phủ đệ, cột kèo khắc hoa kêu răng rắc, toàn bộ phủ đệ run rẩy, như có sức mạnh đang muốn nghiền nát nó.
Mà chủ nhân của luồng sức mạnh ấy lại đang giằng xé nội tâm, như thể trong lòng hắn có hai tiểu nhân đang kéo co.
Một kẻ gào thét đòi hủy diệt, một kẻ giận dữ quát bảo dừng tay.
Già Lam bực bội nắm chặt cổ áo trước ngực, vết đỏ tượng trưng cho sát phạt lúc ẩn lúc hiện trên mặt hắn.
Đột nhiên, tay Già Lam đâm vào tim mình, hắn như đang tìm kiếm thứ gì đó trong cơ thể mình, muốn nhổ tận gốc thứ làm xáo trộn nội tâm mình.
Cái thiện hồn chết tiệt đó!
Thiện hồn bị Nghi Hoàng hồi sinh!
Hắn không tìm thấy thứ đó ẩn giấu ở đâu trong linh hồn mình.
Già Lam thở hổn hển, rút tay ra khỏi tim, đầu ngón tay của bàn tay kia nóng rực.
Đó là mảnh vỡ thiện hồn ban đầu của hắn. Già Lam muốn bóp nát nó, sát khí nơi đáy mắt tràn ra mãnh liệt
Hắn vừa định dùng sức, trong đầu hắn chợt vang lên giọng nói non nớt của một hài tử:
—— Phụ thân.
Già Lam sững người, ký ức trong tàn hồn như hóa thành ảo ảnh, hiện ra rõ ràng trước mắt hắn.
Aeon ShopGià Lam nhìn thấy một đứa trẻ tóc để chỏm chạy về phía mình.
Và hắn cũng thấy một kẻ khác—là một “hắn” khác—xa lạ, yếu ớt, dễ bị tổn thương.
Đó là… thiện hồn của hắn, Tiêu Tắc.
Đứa trẻ tóc để chỏm tay cầm một cây cung nhỏ, lon ton chạy về phía hắn, Già Lam theo phản xạ giơ tay lên, đứa trẻ tóc để chỏm xuyên qua thân thể hắn, chạy về phía Tiêu Tắc ở bên kia.
—— Phụ thân, hôm nay học võ, hài nhi được giải nhất, Vân Kình bá bá đã đồng ý tặng con Thanh Long Thông của ông ấy cho con.
Tiêu Tắc cúi người ôm đứa trẻ lên, trong mắt không giấu được ý cười:
—— Thanh Long Thông dũng mãnh, Nghiên nhi có tự tin điều khiển nó không?
Đứa trẻ vẻ mặt nghiêm túc: Hài nhi bây giờ vẫn chưa được, nhưng đợi hài nhi lớn lên, nhất định có thể cưỡi nó bảo vệ lãnh thổ Đại Ung của ta!
Tiêu Tắc cất tiếng cười lớn, xoa đầu đứa trẻ.
Tiểu nghiên có chút e thẹn, nép vào lòng Tiêu Tắc, nhỏ giọng nói: Phụ thân hôm nay lại ôm con rồi. Trong cung người ta nói “bồng tôn không bồng tử”, phụ thân ôm con lại có người đi nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền