ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 559

Linh vận của Địa Mẫu lóe sáng, tát cho Già Lam một bạt tai vang dội.

Già Lam bị đánh nghiêng đầu sang một bên, hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

Thanh Vũ từ trong kinh ngạc tỉnh lại, quay đầu nhìn Tiêu Trầm Nghiên, cảm thán: “Vẫn là bà bà ta ra tay mới đã tay.”

Trong mắt Tiêu Trầm Nghiên, sương lạnh do Già Lam mang đến cũng tan biến theo cái tát ấy.

Dù mẫu thân có là Tạ Ngọc hay Nghi Hoàng thì vẫn luôn là mẫu thân của hắn.

Trong mấy đời này của hắn tình thân mờ nhạt, may mắn thay hắn có một mẫu thân tốt.

Dù có biến thành hình dạng gì, mang thân phận ra sao, bà vẫn luôn nhớ đến hắn.

So sánh với Nghi Hoàng – người sinh mẫu không tiếc thân mà bảo vệ nhi tử mình, thì người phụ thân cặn bã Già Lam này thật chẳng thể nhìn nổi.

Ánh mắt Tiêu Trầm Nghiên dừng lại trên người Già Lam, lạnh lẽo trở lại.

Già Lam chậm rãi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào linh vận Địa Mẫu vừa tát mình. Đó là linh vận của Nghi Hoàng, tuy thân thể bà không có mặt, nhưng trong linh vận có hóa thân ý thức của bà.

Lúc mấu chốt linh vận sẽ kết nối với bản thể, bản thể có thể thông qua đó ra tay trợ giúp.

Hành vi này, dùng lời phàm nhân mà nói, chính là “đi ngàn dặm mẫu thân vẫn lo lắng”. Nghi Hoàng quả thực là một con mãnh hổ che chở con non, bất kỳ ai dám ra tay với con bà, bà đều sẽ phản kích dữ dội.

Già Lam lau máu nơi khóe môi, bất chợt đưa tay bóp lấy linh quang, giọng lạnh như băng:

“Nhân tộc có câu: từ mẫu đa bại nhi. Nghi Hoàng, cái tát này, ta nhớ kỹ.”

(Từ mẫu đa bại nhi tức mẹ hiền làm con hư)

“Không có lần sau!” Hắn đột ngột siết chặt, bóp nát linh quang rồi ngẩng đầu nhìn Tiêu Trầm Nghiên: “Linh quang đã mất, chẳng còn ai bảo hộ ngươi nữa.”

“Ngươi tuy sức mạnh yếu ớt như đứa trẻ, nhưng tâm trí đã trưởng thành từ lâu, còn muốn trốn sau lưng mẫu thân để cầu che chở hay sao?”

Già Lam: “Yếu đuối!”

“Buồn cười!” Thái Nhất lập tức kéo Tiêu Trầm Nghiên ra phía sau, Mục Ngạo Tuyết cũng bước tới, chắn trước nữ nhi và hiền tế.

Ánh mắt Tiêu Trầm Nghiên hơi lay động, môi mấp máy.

Thái Nhất và Mục Ngạo Tuyết cho hắn ánh mắt an ủi, Thanh Vũ cũng kéo hắn ra phía sau, đứng cùng phụ mẫu như một bức tường người, chắn hết gió mưa cho hắn.

Cảnh tượng này có chút buồn cười.

Tiêu Trầm Nghiên không phải kẻ yếu. Bao đời này hắn cũng giống Thanh Vũ, đều giành giật sinh tồn từ trong máu lửa.

Trước nay luôn là hắn đứng chắn trước người khác, bảo vệ hậu phương. Còn giờ đây lần đầu tiên hắn được đứng sau người khác, như một đứa trẻ, như một bảo vật, được nâng niu che chở.

Khuôn mặt Thái Nhất như phủ sương lạnh, nhìn chằm chằm Già Lam: “Ngươi lấy thân phận gì để phủ nhận tiểu Nghiên? Là Tiêu Tắc? Hay là Già Lam của Tu La tộc?”

Aeon Shop“Không! Ngươi không phải Tiêu Tắc! Hắn tuyệt đối sẽ không đối xử với tiểu Nghiên như vậy!”

“Ngươi là Sát Phạt Già Lam! Ngươi đã không muốn nhận mình là Tiêu Tắc vậy còn mặt mũi nào mà chiếm lấy thân phận làm phụ thân, chỉ tay năm ngón với tiểu Nghiên

“Nó vốn là bảo vật, không cần ngươi công nhận! Ngươi xem thường nó, ấy là mắt ngươi mù! Ngươi không cần nhi tử này thì có khối người cần!”

“Đúng vậy.” Mục Ngạo Tuyết lạnh lùng nói, giọng điệu đầy mỉa mai: “Hiền tế cũng như nửa nhi tử, ngươi là người ngoài, tự vả vào mặt mình đấy à.”

“Ngươi không cho cưới?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip