Chương 582
Nếu không thì sao lại nói Mục Ngọc Lang từ nhỏ đã thông minh chứ?
Chuyện về Tu La tộc không phải quỷ thần nào cũng biết. Có những chuyện tuy vẫn chưa đến phạm vi năng lực của hắn có thể chạm tới, nhưng Mục Ngọc Lang dù sao cũng có mối quan hệ đặc biệt với Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên nên mấy lão già Quỷ Đế và các Diêm Vương cũng đều xem hắn như tôn tử, trong lời nói cũng có tiết lộ một hai, bảo hắn lúc đi lại bên ngoài phải cẩn thận hơn.
Những năm gần đây, số lần Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên lộ diện ở địa phủ rất ít.
Cho dù quay về địa phủ cũng đều bận làm chuyện chính, không gặp quỷ nào khác.
Mục Ngọc Lang trong lòng biết di và di phu đều gánh vác trọng trách, bận rộn cũng đều là những chuyện lớn liên quan đến an nguy tam giới, do đó chưa bao giờ đi làm phiền, làm mất thời gian của họ.
Hắn luôn cảm thấy mình quá yếu đuối, có thể giúp di làm được quá ít chuyện, cho nên từ nhỏ đã nỗ lực nỗ lực lại nỗ lực.
Vị trí di đứng quá cao, gánh nặng trên vai quá nặng, mà hắn chỉ là một tiểu quỷ đứng dưới chân núi. Lúc còn trẻ, đừng nói giúp di làm gì, không gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi.
Càng lớn lên, Mục Ngọc Lang vẫn luôn nỗ lực leo lên núi, hắn cách đỉnh núi vẫn còn vô cùng xa vời, nhưng trên con đường này, cuối cùng cũng có thể làm được nhiều chuyện hơn rồi.
Hắn từ nhỏ đã giao du với người, thần, quỷ, ở địa phủ luyện xương, ở nhân gian luyện tâm, chưa từng có giây phút nào lười biếng.
…
…
Trái tim trong sáng như trẻ thơ của hắn chưa bao giờ thay đổi.
Thế giới mà hắn nhìn thấy từ thuở nhỏ đã không giống người thường, cho nên tầm nhìn và suy nghĩ cũng vượt xa người khác.
Dạ Du có chút ngứa tay, lại muốn véo má đệ tử rồi.
Nhưng đứa trẻ đã lớn rồi, má này véo đúng là không có cảm giác bằng lúc nhỏ.
“Mấy lão già trong địa phủ xưa nay cưng chiều ngươi, chuyện về Tu La tộc chắc cũng đã tiết lộ cho ngươi chút ít. Tình hình bây giờ đúng là có chút kỳ lạ nhưng di và di phu ngươi gần đây đang bế quan ở chỗ Thái Nhất lão gia ngươi.”
“Ta đã truyền tin lên thiên giới, chắc sẽ sớm có tin tức. Nhưng thời gian trên thiên giới khác với nhân gian, bên nhân gian ngươi cảnh giác chút, gặp chuyện không giải quyết được thì gọi quỷ, tệ lắm thì tìm ngoại tổ mẫu ngươi giúp đỡ.”
“Đệ tử biết rồi.” Mục Ngọc Lang ngoan ngoãn đáp lời.
Dạ Du và Nhật Du gật đầu, cũng không ở lại lâu, bọn họ còn phải tuần tra nhân gian, chuyện ‘chết vì lười’ như thế này e rằng không chỉ xuất hiện một vụ.
Đặc biệt là những kẻ chết đi này, hồn phách của họ đều bị khí lười ngấm vào tận cốt tủy, thêm vào đó dương thọ của họ chưa hết, không thể trực tiếp mang về địa phủ, chỉ có thể trước tiên ghi vào sổ ghi chép quỷ vật Hoàng Tuyền, thi thể của họ cũng được bảo quản tập trung.
Biết đâu sau khi chuyện này giải quyết xong đám người này lại muốn sống lại thì sao?
Vốn dĩ đường luân hồi đã đông đúc, không ít lão quỷ, tiểu quỷ xếp hàng chờ đầu thai, không có lý do gì để đám dương thọ chưa hết này lại đi chen hàng đầu thai.
Sau khi đi ra từ Hoàng Tuyền phủ, ánh mắt của các Trấn Ma Sứ nhìn Chủ quản nhà mình đã hoàn toàn thay đổi.
Nếu nói trước đó bọn họ còn lo lắng mình đột tử, bây giờ là hoàn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền